– Được.
Đầu Vu Nhai đầy dấu chấm hỏi nhưng hắn không nói ra. Bây giờ tốt nhất đừng
truy hỏi cô nàng mới bị nam nhân nhìn thân thể hai lần, còn bị người ta mắng
xối xả, vừa bị thương vừa tội nghiệp, ha ha ha ha ha ha!
Vu Nhai nghĩ đến Thôn Thiên kiếm linh là một cô bé làm hắn rất muốn cười. Vu
Nhai nằm xuống ngủ say sưa không biết trời trăng.
Thôn Thiên kiếm linh chậm rãi hiện ra, người phủ phù văn y, đẹp làm người ta
nín thở.
Thôn Thiên kiếm linh nhìn Vu Nhai chằm chằm, hừ lạnh một tiếng:
– Bỗng nhiên cùng ngươi đi đến Thần Huyền đại lục, bỗng nhiên thành kiếm
linh, đáng hận nhất là tại sao ta thành kiếm linh còn ngươi thì nhập vào người
nhân loại? Khi đó ta làm sao đối xử tốt với ngươi được?
Thôn Thiên kiếm linh nhìn Vu Nhai một lúc sau oán trách:
– Cao cao tại thượng? Được rồi, có một chút. Dựa vào cái gì ngươi chỉ là lưu
manh trong mắt ta lại được nhập vào xác nhân loại còn ta làm kiếm linh của
ngươi? Dựa vào cái gì lưu manh nhà ngươi khác với điều lúc trước ta biết?
– Rõ ràng ngươi khiến người ta ghét rồi làm người ta khó thể bỏ mặc. Chẳng lẽ
lưu manh trong thiên hạ đều như vậy sao?
– Không, chắc chắn không phải thế. Ngươi là đặc biệt, có lẽ Huyền Binh Điển
chọn ngươi chứ không phải ta là chính xác, bởi vì ngươi thích hượp trà trộn
trong thế giới này hơn ta.
Thôn Thiên kiếm linh ngừng than thở, nàng cô đơn nhìn Vu Nhai. Trong một
thoáng Thôn Thiên kiếm linh không hiểu nổi tâm tình của mình, cuối cùng buông
tiếng thở dài. Thôn Thiên kiếm linh chậm rãi biến mất trong cơ thể Vu Nhai,
buổi tối trở về yên bình.
Trời tờ mờ sáng, Vu Nhai bừng tỉnh, chợt nghe có thanh âm.
– Vi Vi, Vi VI, không ngờ nàng dâm đãng như vậy, ta không xa thân thể nàng
được.
– Mộc Nguy, ta cũng vậy. Mau, ta muốn, cho ta đi . . .
Kuôn mặt mờ mịt trở nên quái dị. Gì đây? Gặp cặp đôi ‘dã chiến’? Có nên nhìn
không?
Đáp án đương nhiên là có.
Vu Nhai mặc kệ đám binh linh coi thường, mắt trợn trắng, hắn kỳ dị lẻn ra khỏi
hang động, nhìn hai người đang sung sướng ‘yêu tinh đánh nhau’. Khi Vu Nhai
thấy mặt nữ chính thì cơ mặt cứng ngắc. Là Vệ Vi Vi, nữ nhân của Vệ gia Thuẫn
Lĩnh hành tỉnh, nữ nhân bị Vu Nhai và mượn kiếm huynh bán đi.
Vu Nhai rình người tra hành sự không chỉ vì đã mắt mà còn muốn xem mình đang ở
đâu, có phải là mảnh đất bí ẩn không? Hai người đang hì hục bạn rộn cho Vu
Nhai thời gian phán đoán chính xác hơn.
Nếu chờ bọn họ lo xong việc rời đi, trời biết hắn có gặp nguy hiểm gì không.
Đến vào lúc này mới là an toàn nhất.
Mặc kệ vì lý do gì, đám binh linh chính nghĩa coi thường Vu Nhai, còn những
binh linh không quá chính nghĩa thì biểu tình hớn hở. Đêm hôm qua Thôn Thiên
kiếm linh mới bị Vu Nhai chọc tức thấy vậy suýt nổi khùng.
Mắt Vu Nhai chớp lóe thầm đoán:
– Vệ Vi Vi? Vậy chỗ này đúng là mảnh đất bí ẩn rồi. Vệ gia là phản đồ lớn của
Huyền Binh đế quốc, bọn họ đến mảnh đất bí ẩn là bình thường. Hơi thở trên
người nam nhân kia rõ ràng là của Cổ Duệ chi dân.
Vu Nhai nở nụ cười kỳ dị. Nếu người Vệ gia Thuẫn Lĩnh hành tỉnh có thể xuất
hiện ở mảnh đất bí ẩn vậy nhân loại hoạt động trong chốn này không có bất cứ
vấn đề gì. Thế giới lữ giả dã tặng một món quà lớn cho Vu Nhai.
Vu Nhai đang suy nghĩ tiếp theo có nên làm gì trong mảnh đất bí ẩn hay không
thì nghe Vu Nhai phía dưới rú lên.
– A! Vi Vi, nàng làm gì?
Vu Nhai liếc mắt qua, thấy hai người quấn quýt nhau bỗng có một thân thể cứng
ngắc. Vệ Vi Vi bị đè dưới thân tay cầm thanh chủy thủ đâm lút cán vào lưng nam
nhân, máu tuô nra ồ ạt.
– Hì hì, làm gì sao? Ngươi không cảm giác được? Đương nhiên là giết ngươi!
Nam nhân nhìn Vệ Vi Vi chằm chằm, hỏi:
– Tại sao? Tại sao nàng làm như vậy?
Bạn đang đọc bộ truyện
Triệu Hoán Thần Binh
tại truyen35.com
Một phần cơ thể nàng còn run run trong người Vệ Vi Vi, ngay giây phút này nàng
ra tay giết gã, nữ nhân này thật độc.
Vệ Vi Vi mỉm cười nói:
– Tại sao? Rất đơn giản, ai bảo ngươi làm Mộc Hạo khó chịu?
– Chỉ vì tạp chủng Mộc Hạo đó?
Vệ Vi Vi nói:
– Hì hì, dĩ nhiên là không. Ngươi đã bảo Mộc Hạo là tạp chủng, sao ta có thể
vì tạp chủng giết ngươi?
– Chủ nếu không phải vì hắn, ta chỉ muốn lấy hắn làm ván cầu, ai bảo Mộc Hạo
và Mộc Tinh Tinh là tỷ tỷ? Mộc Tinh Tinh là người tốt, sẽ không khinh thường
tạp chủng, Mộc Tinh Tinh lại giỏi vuốt mông ngựa hơn ngươi, ta có thể mượn cơ
hội này đến gần Mộc Tinh Tinh.
– Mộc Tinh Tinh và Lam Thương Tử quen thân, ta có thể nhân dịp đó đến gần Lam
Thương Tử.
Vệ Vi Vi ngừng một lúc, tiếp tục bảo:
– Đúng vậy! Lam Thương Tử mới là mục tiêu của ta, ngươi có cái gì? Cùng là
tạp chủng, ngươi kém hơn Mộc Hạo nhiều.
Mộc Nguy tức giận quát:
– Ngươi . . . Ngươi . . . Ngươi . . . Thực lực của ta mạnh hơn hắn!
Vệ Vi Vi cười the thé:
– Đúng vậy! Nếu không phải thực lực của ngươi mạnh hơn thgì sao khiến Mộc Hạo
ghen tỵ? Ta giết ngươi còn ý nghĩa gì? Nói vậy thì đúng là ngươi có chút giá
trị, ha ha ha ha ha ha!
– Ngươi . . . Ngươi . . . Ha, nghe nói Hắc Nguyệt công . . . A!
– Rất đáng tiếc, ngươi nhắc đến tiện chủng đó càng chết nhanh hơn.
Vệ Vi Vi không đợi nam nhân nói xong lại đâm chủy thủ vào sâu hơn, đâm chết
nam nhân.
Vệ Vi Vi đẩy nam nhân ra, đứng dậy nói:
– Hắc Nguyệt công chúa, tiện chủng đó lại là Hắc Nguyệt công chúa, tại sao
không là ta? Nếu không phải nàng là Hắc Nguyệt công chúa thì ta không cần căng
thẳng tìm đủ mọi cách leo lên.
– Bây giờ nàng chưa chú ý đến ta, chờ khi nàng biết ta ở mảnh đất bí ẩn thì
biết làm sao?
– Cũng không sao, tiện chủng đó mềm lòng, chờ khi đó ta uốn gối cúi đầu là
xong, ha ha ha ha ha ha! Nàng là Hắc Nguyệt công chúa thì sao?
Mặt Vệ Vi Vi lạnh băng phát ra tiếng cười, cười xong nét mặt sa sầm nói:
– Không chỉ là tiện chủng đó, ta còn muốn băm vằm họ Vu kia thành trăm mảnh.
Trước khi băm vằm ra ta sẽ bán hai người đó đi tuyết viên nhân tộc.
Vệ Vi Vi nhìn Mộc Nguy nằm dưới đất, nói:
– Còn ngươi, biến mất đi.
Vệ Vi Vi nói xong đánh ra huyền khí đập vụn xác nam nhân, nhẹ phất tay, dất
cát bị cuốn đi. Nam nhân biến thành cát bụi không còn dấu vết.
Một chiếc không gian giới chỉ nằm dưới đất, Vệ Vi Vi không thèm nhìn, không
nhặt lên mà vùi sâu vào lòng đất.
Làm xong tất cả Vệ Vi Vi thong dong mặc đồ, sửa sang lại, nở nụ cười tươi ưu
ãnh quay về. Vệ Vi Vi không quan tâm nam nhân đã chết, Mộc Hạo sẽ dàn xếp cho
nàng. Hơn nữa tuy bây giờ mảnh đất bí ẩn vẫn cảnh giác giới nghiêm căng thẳng,
nhưng tạp chủng chết thì chết, sẽ không được chú trọng.