Đan Vũ Càn Khôn

Chương 663: Mặc thị thương hội

Có thể dùng các phím mũi tên Sang phải, Sang trái để đọc truyện.

Cho nên, nữ tử thoạt nhìn là người phụ trách thương đội này mới tôn kính Tần
Phàm như thế, dù là hai tên ban nãy cũng cung kính hơn rất nhiều.

Về phần suy đoán Tần Phàm có khả năng là trộm cướp ngược lại đã tiêu tam, coi
như là mạo hiểm đoàn bình thường cũng rất ít có luyện’ dược sư, lại càng không
có chuyện luyện dược sư cao quý đi làm chuyện trộm cướp! Huống chi còn là một
gã luyện dược sư cấp linh tán! Coi như không thể sử dụng đan hỏa cũng tuyệt
đối là đối tượng được tất cả thế lực lớn điên cuồng tranh đoạt!

Hắn hoàn toàn có thể dễ dàng có được thu nhập và đãi ngộ không tệ, cần gì vào
rừng làm cướp làm giặc?

Huống chi Tần Phàm thoạt nhìn còn trẻ tuổi như vậy!

Ở trong Càn Khôn Đái tất cả đều rất thực tế, cơ hồ đều dùng lợi ích làm trọng,
không thể nghi ngờ những người này đều nhìn trúng giá trị và tiềm lực của Tần
Phàm.

– Tại hạ tên Phàm Tần, lúc này đúng là định đi vào trong Hắc Hỏa thành, mạo
muội tới quấy rầy quý thương đội, xin hãy tha lỗi.

Tần Phàm hiện giờ xem như có việc cầu người, cho nên cũng rất khách khí nói.

– Phàm đại sư không cần khách khí, thương hội chúng ta gọi là Mặc thị thương
hội, tiểu nữ tử chính là hội trưởng Mặc thị thương hội, Mặc Thanh Tuyết, lần
này chúng ta đúng là quay về Hắc Hỏa thành, nếu Phàm đại sư muốn đồng hành
cùng chúng ta, chính là vinh hạnh của chúng ta.

Nữ tử kia khẽ khom người, thập phần vừa vặn trả lời nói.

Giai nhân gần trong gang tấc, Tần Phàm lúc này ngược lại đã thấy rõ ràng hơn.

Hội trưởng Mặc thị thương hội Mặc Thanh Tuyết này ngược lại người cũng như
tên, mái tóc đen của nàng co lại, lộ ra da thịt trắng nõn như tuyết, mà bởi vì
trên người mặc một thân áo choàng tơ lụa thuần trắng nên càng tăng thêm khí
chất. Tóm lại một nữ tử xinh đẹp như vậy vừa khiến người ưa thích, lại khiến
người rất dễ dàng sinh lòng hảo cảm.

Một nữ tử như vậy, thậm chí rất dễ dàng khiến nam tử tự sinh lòng hổ thẹn.

– Danh xưng đại sư danh thạt không dám nhận, Luyện Dược một đường bác đại
tinh thâm, tiểu tử ta hiểu chỉ là chút da lồng thôi. Việc này nếu Mặc hội
trưởng nguyện ý để cho huynh muội chúng ta đồng hành, sau khi thành công đến
Hắc Hỏa thành chúng ta tự nhiên sẽ có hồi báo.

Bất quá Tần Phàm tự nhiên sẽ không như vậy, hắn có đủ tự tin có thể bình tĩnh
ứng đối, tuy rằng mỹ nhân phía trước, nhưng mặt hắn vẫn như thường nói nói
cười cười.

– Phàm đại sư khiêm tốn, luyện dược sư tuổi còn trẻ đã đến cấp linh tán như
đại sư, lại nắm giữ đan hỏa chi kỹ, ngày sau nhất định tiền đồ vô lượng. Mặc
Thanh Tuyết ta và Mặc thị thương hội có thể kết giao được nhân vật như vậy,
thật sự là vinh hạnh.

Mặc Thanh Tuyết tiếp tục cười nói, sau đó liền dẫnTần Phàm vào trong thương
đội:

– Phàm đại sư cùng vị tiểu cô nương này, xin mời!

– Như vậy tại hạ tạ ơn Mặc hội trưởng rồi.

Tần Phàm mỉm cười chắp tay, liền cùng Phương Tiểu Tinh đi theo Mặc Thanh Tuyết
chậm rãi đi về phía đoàn xe.

Thương đội này trước sau đều có cao thủ hộ tống, cho nên bên trong xác thực an
toàn nhất. Lúc lướt qua hai người ban nãy, hiện giờ bọn hắn đều tất cung tất
kính lui ra phía sau, tự động nhường ra một con đường.

-Hai vị hộ vệ thương đội chúng ta không biết thân phận tôn quý của Phàm đại sư, lúc trước có đắc tội, kính xin Phàm đại sư không nên cùng bọn họ so đo.

Mặc Thanh Tuyết mỉm cười xin lỗi hộ bọn hắn.

– Hi vọng đại sư thứ tội.

Hai người kia nghe được tiểu thư nhà mình khai mở miệng cũng liền vội vàng cúi
đầu nói xin lỗi.

– Không sao, hai vị cũng là suy nghĩ cho an toàn quý thương hội, tại hạ hiểu
được, dọc theo con đường này còn làm phiền hai vị hộ tống rồi.

Tần Phàm tự nhiên sẽ không so đo với bọn họ, chỉ là trên mặt khẽ cười nói.

– Không dám không dám, đại sư xin yên tâm, trong Mặc gia thương hội chúng ta
sẽ tuyệt đối an toàn.

Nam tử gầy lùn vội vàng cam đoan nói.

Tần Phàm nhẹ gật đầu, cùng Phương Tiểu Tinh đi vào trong đoàn xe, trên đường
đi tất cả hộ vệ đối với hắn đều thập phần tôn kính, như thế cũng khiến hắn lần
đầu tiên chính thức hưởng thụ được đãi ngộ cao cấp của luyện dược sư.

Hắn cũng thuận tiện nhìn nhìn hàng hóa của Mặc thị thương hội. Mặc thị thương
hội này thoạt nhìn ngược lại quy mô khá lớn, hàng hóa khoảng chừng trên trăm
xe! Từng xe dùng vải bạt phủ lên, trong đó có xe ngựa vải vóc linh dược rượu
ngon đủ cả… Ngoài ra còn có thể trông thấy một ít thú lung, cùng ngẫu nhiên
nghe được một ít tiếng yêu thú thấp giọng gào thét, cho nên Tần Phàm biết rõ
thương đội này có lẽ cũng có kinh doanh mua bán yêu thú.

Bởi vì yêu thú phần lớn đều hung tàn khó có thể đối phó, cho nên phàm là thế
lực kinh doanh mua bán yêu thú đều có thực lực không tồi.

Mà Tần Phàm đi đến, phát hiện đội xe này trọn vẹn vài trăm người, mỗi người
đều có thực lực ngoài Tiên Thiên Võ Sư, cấp bậc Linh Vũ Sư cũng trên trăm
người, xem ra thực lực Mặc thị thương hội quả thật đủ mạnh, trừ phi là đạo phỉ
đoàn siêu lớn, nếu không không người nào dám đánh chủ ý lên bọn hắn cả. Bất
quá loại thương hội cỡ lớn này, nếu ven đường có phỉ đoàn cỡ lớn cũng bất phân
thắng bại.

Như vậy, Tần Phàm đối với thực lực Mặc thị thương hội coi như đã hiểu rõ nhất
định, ít nhất trên đường khẳng định có thể giảm bớt rất nhiều phiền toái không
cần thiết.

Rất nhanh, Mặc Thanh Tuyết liền dẫn Tần Phàm và Phương Tiểu Tinh đi đến trước
một cỗ xe ngựa cực xinh đẹp, mở miệng nói:

– Phạm đại sư cùng vị tiểu thư này, mời lên xe, nơi này cách Hắc Hỏa thành
đại khái chừng nửa ngày, rất nhanh sẽ đến thôi.

– Cảm ơn.

Tần Phàm đáp tạ nói, sau đó liền đỡ Phương Tiểu Tinh lên xe ngựa, bởi vì hai
người bọn họ bây giờ giả bộ huynh muội, cho nên biểu hiện cũng tương đối thân
mật:

– Tiểu Tình, ngươi lên trước đi.

Bất quá ngay khi Tần Phàm muốn trèo lên xe ngựa lại phát hiện điều khiển cỗ xe
ngựa này là một lão giả ánh mắt lạnh lùng, hắn có thể cảm nhận được người này
thực lực không kém, chính là Linh Vũ sư cửu cấp đỉnh phong, cách Võ Tôn chi
cảnh cũng chỉ chỉ một bước ngắn. Đương nhiên, một bước này, nếu không có cơ
duyên và thiên phú, cả đời cũng không cách nào vượt qua được.

Lão giả này đối với việc Tần Phàm và Phương Tiểu Tinh trèo lên xe ngựa tuy
rằng không nói thêm gì, nhưng Tần Phàm lại nhìn ra lão cũng không kinh nể thân
phận luyện dược sư của mình lắm, thậm chí còn mang theo lòng cảnh giác nồng
đậm. Có lẽ người này ngoại trừ làm người đánh xe, có lẽ còn chuyên môn bảo hộ
hội trưởng thương hội Mặc Thanh Tuyết nữa

Tần Phàm tự nhiên sẽ không so đo nhiều với hắn, nhếch miệng mỉm cười liền khom
người trèo lên cổ xe ngựa rộng rãi kia. Hắn nhận ra cổ xe này đúng là chiếc
vừa rồi Mặc Thanh Tuyết ngồi, bố trí bên trong rất nhã khiết và thoải mái dễ
chịu, mà bởi vì là xe mở mui nên có thể chứng kiến cảnh sắc bốn phía, cũng có
thể sớm phát hiện đạo phỉ.

– Tứ thúc, có thể rồi, chúng ta tiếp tục chạy đi thôi!

Mặc Thanh Tuyết tiếp theo cũng trèo lên xe ngựa, sau đó liền ôn nhu nói với
lão giả điều khiển cỗ xe ngựa.

Bình luận Báo lỗi
Bình Luận