– Mơ đi. Du Vũ Nhi đã bị trục xuất ra Tinh Linh tộc, thân phận hiện giờ của
nàng là Hắc Tinh Linh!
Hắc Tinh Linh bị gọi là Tinh Linh tà ác, sỉ nhục lớn nhất của Tinh Linh tộc.
Lão nữ vương Tinh Linh mặc kệ Du Vũ Nhi có phải là con ruột của mình hay
không, nàng trả lời thẳng, quyết định thân phận Hắc Tinh Linh cho Du Vũ Nhi.
Du Vũ Nhi đứng ra, nhẹ giọng nói:
– Mẫu thân bị điên rồi, mẫu thân có biết mình đang nói gì không? Là thần đứng
trước mặt người, mau xin lỗi đi, rồi truyền ngôi nữ vương cho ta. Nếu không
thì Tinh Linh tộc sẽ nghênh đón cơn giận của thần, không chừng ta giúp đỡ thần
trừng phạt các ngươi.
Du Vũ Nhi khuyên nhủ như thể đây là điều tốt cho Tinh Linh tộc:
– Nói thật la ta không muốn xuống tay với Tinh Linh tộc, nhưng nếu là mệnh
lệnh của thần vậy ta không còn cách nào khác. Vậy nên xin mẫu thân đừng chọc
giận thần.
Nghe lời Du Vũ Nhi nói làm lão nữ vương Tinh Linh suýt tức tắt thở:
– Mẫu thân? Hắc Tinh Linh như ngươi được phép gọi ta như vậy sao?
Nữ nhi này không còn thuốc cứu chữa. Có lẽ không nên nói Du Vũ Nhi xấu xa,
hình dung chính xác là ngu ngốc làm người ta giận sôi. Lúc này lão nữ vương
Tinh Linh nghĩ đến Vu Nhai, Tinh Linh tộc thật sự cần ‘giáo sư’ như hắn, quá
ngây thơ đi ra ngoài sẽ bị tẩy não như Du Vũ Nhi.
Du Vũ Nhi chậm rãi nói:
– Mẫu thân, tốt nhất là đừng lặp lại nói ta là Hắc Tinh Linh nữa, không thì
chờ khi ta thành nữ vương bảo bối tôn nữ của người sẽ biến thành Hắc Tinh
Linh.
Nói Du Vũ Nhi là Hắc Tinh Linh cũng là nhục nhã nàng, ở trong suy nghĩ của
nàng thì nàng là Tinh Linh được thần thừa nhân. Nói Du Vũ Nhi là Hắc Tinh Linh
chẳng khác nào nhục ãnh thần của nàng, bởi vì người đó chất vấn ánh mắt của
thần.
– Ngươi uy hiếp ta?
– Chẳng qua là cảnh cáo mẫu thân, ta không cần uy hiếp. Thần sẽ uy hiếp người
phàm sao?
Du Vũ Nhi nói câu nào cũng treo ‘thần’ bên miệng, nàng tiếp tục bảo:
– Mẫu thân, ta thật sự là vì tốt cho Tinh Linh tộc, xin mẫu thân đừng chấp mê
bất ngộ nữa. Mẫu thân nhìn xem bây giờ Tinh Linh tộc có thực lực thế nào? Có
thể đối kháng với thần được sao? Nguyên bách tộc đã đầu vào vòng tay của thần,
chỉ còn lại Tinh Linh tộc. Mẫu thân cảm thấy cố gắng chống đối sẽ giúp được gì
sao?
Lão nữ vương Tinh Linh giật mình kêu lên:
– Cái gì? Nguyên bách tộc đầu đầu phục Cổ Duệ chi dân?
Du Vũ Nhi cao cao tại thượng mỉa mai nói:
– Mẫu thân lại nói bậy, không phải Cổ Duệ chi dân mà là thần duệ, sau này nhớ
sửa lại.
– Được rồi, điều nên nói ta đã nói xong, giờ mẫu thân hãy tuyên bó giao vị
trí nữ vương cho ta đi, xem như sự tôn trọng dành cho mẫu thân. Nếu nữ nhi
cưỡng ép giành lấy ngôi nữ vương thì không tốt cho mẫu thân và mọi người, thật
sự. Đừng chống đối, nếu không ta sẽ giết tất cả Tinh Linh chống cự, giữ lại
Tinh Linh tộc nhân ủng hộ ta. Dù chỉ còn lại không tới một nửa, dưới ánh vinh
quang của thần thì sẽ rất nhanh phục hồi thậm chí vượt qua Tinh Linh tộc bây
giờ.
– Cái gì? Giết Tinh Linh tộc chống đối? Ngươi điên rồi, ngươi mất trí, phát
cuồng!
Du Vũ Nhi phản bác:
– Mất trí phát cuồng? Không không không. Ta chỉ là muốn thanh trừ những tộc
nhân xấu xa bất kính với thần.
– Bọn họ mới là Hắc Tinh Linh, chẳng phải Hắc Tinh Linh thì nên bị xử cực
hình sao?
Lão nữ vương Tinh Linh giận run người, nàng đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng
vẫn không chịu nổi:
Bạn đang đọc bộ truyện
Triệu Hoán Thần Binh
tại truyen35.com
– Bây giờ ta giết ngươi, cứ xem như không có nữ nhi như ngươi!
Thật là bất trị, không nói lý với Du Vũ Nhi được, phải dùng vũ lực. Lão nữ
vương Tinh Linh hất tay Tuyết Đế Nhi, Sương trưởng lão dìu mình ra, nàng định
triệu hoán thiên địa nguyên tố xung quanh tụ tập lại một chưởng vỗ hướng Du Vũ
Nhi. Nhìn đợt trước lão nữ vương Tinh Linh ngăn cản Du Vũ Nhi đánh lén Tuyết
Đế Nhi thì thực lực của nàng chưa giảm bao nhiêu, Tư Mã Tường điều dưỡng rất
chu đáo.
Ầm!
Nhưng Du Vũ Nhi là đỉnh thánh giai, nàng còn đang tuổi xuân phơi phới, lão nữ
vương Tinh Linh không dễ giết nàng. Lần này Du Vũ Nhi không dùng chưởng mà là
bắn tên Tinh Linh sở trường nhất. Tiếng xé gió không dứt bắn lùi chưởng phong
của lão nữ vương Tinh Linh, một mũi tên nối tiếp một mũi tên bay hướng nàng và
xung quanh. Trong phút chốc mấy tiếng hét vang lên, là giọng của trưởng lão
Tinh Linh khác.
– Hừ! Ta và mẫu thân đánh nhau, các ngươi dám ra tay? Vậy ta đành trừng phạt
các ngươi trước.
Thực lực cao thấp rõ ràng. Lão nữ vương Tinh Linh thật sự già, có điều dưỡng
cách mấy cũng không thoát khỏi năm tháng tàn phá. Hơn nữa có mấy trưởng lão
Tinh Linh trung thành với lão nữ vương Tinh Linh, giận Du Vũ Nhi hùa nhau xông
lên nhưng bị nàng bắn thương.
– Ngươi…!
– Mẫu thân, đủ rồi. Mẫu thân còn chống đối nữa sẽ hại chết nhiều người hơn,
lần này ta chỉ bắn bọn họ bị thương, lần sau ta sẽ không nương tay.
Du Vũ Nhi ‘từ bi’ nói:
– Ta nói thật, đừng chống cự. Ta biết tòng lòng mẫu thân định phát động các
loại nội tình cường đại của Tinh Linh tộc, ví dụ như Tinh Linh thần nỗ. Có lẽ
sẽ giúp ích được đôi chút, nhưng Tinh Linh tộc phải trả giá nặng nề cho sự ngu
ngốc của mẫu thân.
– Bảo bối tôn nữ của mẫu thân sẽ chết, Thần Duệ chi tộc tùy tiện phái ra hai
cao thủ thần giai đủ đập nát mọi tích lũy của Tinh Linh tộc. Ta nói thật,
không phải uy hiếp mẫu thân mà là đang kuyến cáo.
Thanh Mộc hoàng tử mất kiên nhẫn quát to:
– Đúng vậy! Lão nữ vương, hãy làm theo lời chúng ta. Ta không giống Du Vũ Nhi
nữ vương tốt bụng khuyên nhủ, ta càng thích uy hiếp hơn. Mỗi người lôi hai tên
lại đây cho ta!
Người sau lưng Thanh Mộc hoàng tử trừ Mộc Nguy không biết đang làm gì ra
thoáng chốc biến mất, khi xuất hiện thì trong tay kiềm hai Tinh Linh. Trong đó
trưởng lão Tinh Linh bị bắt dùng để trấn áp người.
Lão nữ vương Tinh Linh, Tuyết Đế Nhi không kịp phản ứng lại.
Thanh Mộc hoàng tử tiếp tục bảo:
– Hãy tuyên bố sát khí là nữ vương mới, nếu không những người này sẽ chết!
– Các ngươi . . .
Thanh Mộc hoàng tử lạnh lùng nói:
– Thật sự, ta không thích đổ máu nhưng không có nhiều thời gian dây dưa với
các ngươi. Ngày mai các chủng tộc bách tộc loạn địa sẽ tụ tập trong Tinh Linh
sâm lâm, khi đó nếu Tinh Linh tộc các ngươi còn dằng dai thì Thanh Mộc hoàng
tử ta còn mặt mũi gì?
Không cần thuyết phục khuyên can, Tinh Linh tộc là chủng tộc cuối cùng, cứ
trực tiếp uy hiếp là xong. Tinh Linh tộc chống đối không đem lại tác dụng gì,
Thanh Mộc hoàng tử chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ.
Lão nữ vương Tinh Linh sắc mặt khó xem nói:
– Bách tộc tụ tập trong Tinh Linh sâm lâm . . .
Tình huống tệ đến mức không tưởng tượng nổi.
Mới rồi lão nữ vương Tinh Linh chống cự là vì ôm hy vọng, nay lời Thanh Mộc
hoàng tử nói làm nàng tuyệt vọng.