Triệu Hoán Thần Binh

Chương 1240: Siêu thoát?

Có thể dùng các phím mũi tên Sang phải, Sang trái để đọc truyện.

– Kiếm linh thần kiếm tiền bối nhìn xem, còn nhiều thanh kiếm chưa thu phục,
dù mỗi vị tiền bối không cần câu thông mà chia sẻ ký ức cho ta ngay thì ta khó
thể cảm ngộ hết trước khi chết đói.

Kiếm linh thần kiếm thầm rít gào trong lòng:

– Có ai vượt ải kiểu như ngươi không? Người ta chỉ cảm ngộ một chút kiếm ý,
không tốn bao nhiêu ngày. Ngươi thì muốn câu thông này nọ, tốn nước miếng, đòi
cảm ngộ vận mệnh và toàn bộ kiếm ý của người ta nên đương nhiên thiếu thời
gian!

Kiếm linh thần kiếm câm nín và kaham phục biểu hiện của Vu Nhai, tiểu tử này
càng lúc càng kỳ lạ.

Thật ra Vu Nhai không trông chờ kiếm linh thần kiếm sẽ rủ lòng từ bi, hắn
không đói lả như bề ngoài biểu hiện, dù sao thực lực đã đến đỉnh thiên binh sư
có thể hấp thu thiên địa nguyên tố trong tiểu thế giới binh linh thần kiếm
này. Vu Nhai có thể kiên trì rất lâu, nhưng hắn không chút nắm chắc sẽ kiên
trì đến lúc cảm ngộ hết tất cả oan hồn. Vu Nhai suy nghĩ có nên đổi cách khác
không.

Bởi vì Vu Nhai thông qua nhiều ký ức oan hồn đoán được người đi trước vượt ải
như thế nào.

Thỉnh thoảng Vu Nhai sẽ nghĩ:

– Nếu có thể mở Thần Huyền Khí Điển thì tốt rồi, có cách lập tức hấp dẫn các
oan hồn tập thể chru động thuận theo.

Nhưng Thần Huyền Khí Điển cũng nằm trong không gian giới chỉ, Vu Nhai không
lấy ra được.

Lúc này kiếm linh thần kiếm lên tiếng:

– Hãy chọn một chiếc không gian giới chỉ đi, ta sẽ mở phong cấm.

Bộ dạng Vu Nhai từ nửa chết nửa sống biến thành phấn chấn tinh thần. Vu Nhai
chỉ ngay không gian giới chỉ chứa Thần Huyền Khí Điển.

– Đa tạ kiếm linh tiền bối, là cái này!

– Được rồi, ngươi tiếp tục đi.

Giọng kiếm linh thần kiếm vẫn không lộ cảm xúc, nhanh chóng biến mất.

Vu Nhai vội cảm ơn, tuôn ra vài câu nịnh hót. Bây giờ mạng nhỏ nằm trong tay
người ta, không nịnh không được. Cảm ơn xong Vu Nhai rót ý thức vào không gian
giới chỉ bị bỏ lệnh cấm, đầu tiên tất nhiên là lấy đồ ăn ra.

Tuy Vu Nhai còn chịu đựng được nhưng bụng hắn rất đói.

Ăn uống no đủ xong Vu Nhai cảm thán rằng:

– A! Bây giờ ta mới biết thì ra lương khô ăn ngon như vậy.

Vu Nhai tùy ý lấy quyển sách ra, lẩm bẩm:

– Có đồ ăn rồi thì không cần sốt ruột ra ngoài, nên sửa sang, tu luyện. Nhưng
đọc sách trước đã.

Kiếm linh thần kiếm phát hiện tiểu tử này không chỉ kỳ lạ mà suy nghĩ cũng lạ
lùng, không nhìn thấu được.

– Đọc sách? Tiểu tử này lại làm cái quỷ gì?

Ngươi không biết bước tiếp theo hắn sẽ làm gì. Không vội ra ngoài? Ngươi cho
rằng nơi đây là đâu? Quán trọ sao?

Kiếm linh thần kiếm mặc kệ Vu Nhai, nó không thể can thiệp nữa. Kiếm linh thần
kiếm phát hiện tiểu tử này có thiên phú mạnh đáng sợ, đã qua lâu như vậy vẫn
có thể nuốt vào vận mệnh, kiếm ý oan hồn. Tuy bên trong còn mang ý điên cuồng
mãnh liệt nhưng tạm thời không ảnh hưởng tiểu tử này, tâm tính của hắn kiên
cường đáng sợ, trải qua nhiều sóng gió.

Kiếm linh thần kiếm ngẫm nghĩ, lại cảm thán rằng:

– Ài, tại sao tiểu tử này dung hợp sách kim loại? Nếu hắn dung hợp kiếm không
chừng có cơ hội nắm giữ ta.

Kiếm linh thần kiếm oán niệm sách kim loại rất nhiều.

– Cái kia, Diệt Hoàng tiền bối, chúng ta cùng nhau đọc sách đi.

Bạn đang đọc bộ truyện
Triệu Hoán Thần Binh
tại truyen35.com

Vu Nhai bỗng làm ra hành động khiến kiếm linh thần kiếm choáng váng. Tiểu tử
này đối xử quá tốt với oan hồn, biết bọn họ ở đây cô đơn nên rủ cùng xem sách.
Kiếm linh thần kiếm hơi cảm động.

Vu Nhai vẫy tay, thanh kiếm thuộc về Độc Cô Diệt Hoàng bay tới bên cạnh Vu
Nhai, cùng hắn đọc sách.

Vu Nhai bỗng đổi giọng:

– Diệt Hoàng tiền bối còn nhớ lúc trước ta từng nói có thể giúp các người
siêu thoát không? Bây giờ có quyển sách này là có cơ hội thử, nào, chút nữa
Diệt Hoàng tiền bối có thấy cái gì cũng đừng xúc động.

Kiếm linh thần kiếm, các oan hồn thầm thắc mắc. Quyển sách này có uy lực đến
thế sao?

Vu Nhai cầm quyển sách đương nhiên là Thần Huyền Khí Điển, vì hắn có được ký
ức oan hồn, trong huyễn ảnh đệ thất trọng phá thiên nghịch mệnh xuất hiện từng
mệnh hồng. Điều Vu Nhai cần làm là vào mệnh hồng, mở gút cho bọn họ, khiến
mệnh hồng biến thành ngôi sao.

Có lẽ mở gút là bọn họ sẽ thoát khỏi oán niệm, siêu thoát.

Tóm lại Vu Nhai bắt tay hành động, mặc kệ đám kiếm linh thắc mắc. Vu Nhai mang
theo ý thức Độc Cô Diệt Hoàng vào mệnh hồng, vù một tiếng thanh kiếm run rẩy.
Độc Cô Diệt Hoàng nhìn thấy mình trong quá khứ.

Giống như đám người Phong Doanh, Độc Cô Diệt Hoàng chỉ có thể là người xem, Vu
Nhai biến thân thành Độc Cô Diệt Hoàng.

Độc Cô Diệt Hoàng có cảm giác như bản thân trải nghiệm.

Vu Nhai trải qua cuộc sống Độc Cô Diệt Hoàng, từng bước đi trên con đường của
gã. Vinh diệu Độc Cô gia, rèn luyện, trở thành siêu thiên tài Độc Cô gia, cuối
cùng được chọn vào nghịch kiếm thần bí địa, sau đó sinh mệnh chấm dứt tại đây.

Muốn giải gút mắc của Độc Cô Diệt Hoàng là phải giúp gã hoàn thành cảm ngộ các
loại oan hồn trên mảnh đất đỏ này.

Tức là Vu Nhai biến thân Độc Cô Diệt Hoàng lại phải cảm ngộ các loại oan hồn
trong mệnh hồng một lần nữa. Vu Nhai dùng cách chính xác của đám người Độc Cô
gia chủ, Độc Cô Chiến Phong bắt giữ một chút kiếm ý đặc biệt kia.

Kiếm linh thần kiếm ngơ ngác hoang mang.

– Tiểu tử này đang làm cái quỷ gì? Tại sao ta cảm giác được hắn đang cảm ngộ
kiếm ý đặc biệt của các oan hồn?

Trong mắt kiếm linh thần kiếm thì Vu Nhai chỉ ôm kiếm đọc sách, nhưng người
hắn luôn phát ra đủ loại kiếm ý như đang đi trên mảnh đất đỏ. Rõ ràng Vu Nhai
chỉ ngồi đọc sách.

Kiếm linh thần kiếm thầm nghĩ:

– Quyển sách trong tay hắn có điều lạ.

Kiếm linh thần kiếm kéo gần ống kính, lẻn rút rình sách của Vu Nhai. Tiếc rằng
kiếm linh thần kiếm thấy những hàng chữ nó không xem hiểu được, nó không thấy
huyễn ảnh bên trong. Nếu Vu Nhai giở trang giấy đệ nhất trọng thì Độc Cô Diệt
Hoàng có thể thấy huyễn ảnh, tiếc rằng hắn đang để mở đệ thất trọng Thần Huyền
Khí Điển.

Cuối cùng kiếm linh thần kiếm bình luận:

– Tiểu tử này rất bí ẩn.

Kiếm linh thần kiếm không biết rằng sắp xảy ra chuyện khiến nó kinh hoàng.

Thật lâu sau thanh kiếm Độc Cô Diệt Hoàng kêu lên.

Ong ong ong ong ong!

Một hồn thể mắt thường trông thấy bay ra khỏi kiếm thể, đó là Độc Cô Diệt
Hoàng. Lúc này Độc Cô Diệt Hoàng không còn oán niệm lúc trước, trở nên bình
hòa. Lúc Độc Cô Diệt Hoàng chết còn khá trẻ tuổi nên hồn thể cũng trẻ trung.

Độc Cô Diệt Hoàng nhìn Vu Nhai, nở nụ cười vui sướng thản nhiên nói:

– Đa tạ ngươi, không biết là tiểu bối đời thứ mấy của ta, rốt cuộc ta có thể
rời khỏi đây. Nhìn thấy Độc Cô gia phồn vinh từ ngươi khiến ta rất vui, ngươi
đúng là thiên tài hơn ta gấp trăm lần. Đa tạ, ta đi đây.

Vu Nhai nhìn thanh kiếm của mình một lúc lâu sau, có một kiếm linh chậm rãi
hiện ra. Độc Cô Diệt Hoàng và kiếm linh từng sóng vai bên nhau ánh mắt giao
hòa, hai bên lặng im.

Bình luận Báo lỗi
Bình Luận