Ngày thứ ba mươi sáu: Võ Qua, Nghiêm Sương ra khỏi Mê Vụ sơn mạch. Ngay từ đầu
hai người đã vào Mê Vụ sơn mạch rèn luyện Thí Thần quân lần cuối, bây giờ Võ
Qua, Nghiêm Sương đã có thể khống chế Thí Thần binh giáp. Hai người dùng lực
lượng ý chí cường đại bắt giữ một con ma thú hắc ám thất giai, đến bây giờ mới
xem như chiến sĩ Thí Thần quân thật sự, trở thành tấm gương cho mọi người.
Lúc trước Võ Qua biểu thị sẽ nắm giữ Thí Thần binh giáp trong vòng hai tháng,
bây giờ mới qua ba mươi sáu ngày, có thể thấy Mê Vụ sơn mạch giúp ích lớn cỡ
nào.
Vu Nhai thở phào nhẹ nhõm, có Võ Qua, Nghiêm Sương thì hắn không cần tự mình
rèn luyện Xích Sắc quân đoàn.
Hai mươi mấy người Từ Hắc Tử rèn luyện mấy ngày nay, có thể miễn cưỡng mặc Thí
Thần binh giáp vào, chuẩn bị đi Mê Vụ sơn mạch huấn luyện lần cuối. Không đến
đỉnh địa binh sư, không bắt giữ được tọa kỵ thất giai quyết không trở ra!
Đương nhiên trừ bọn họ ra Thủy Tinh, Dạ Tình cũng không lười biến. Hai nữ nhân
tu luyện điên cuồng. Đặc biệt là Dạ Tình, nàng đã đến thiên binh sư, cũng mặc
một bộ chiến giáp cường đại hơn, là một trong mấy bộ chiến giáp Vu Nhai có
được trong không gian giới chỉ của Vu Thuấn có một bộ thích hợp Dạ Tình. Lý do
Dạ Tình được mặt bộ chiến giáp này là vì đi cùng đám Từ Hắc Tử rèn luyện trong
Mê Vụ sơn mạch.
Thủy Tinh là nửa ma pháp sư, không cần vào lại Mê Vụ sơn mạch, nhưng nàng tu
luyện rất khắc khổ. Quang minh, Thủy Tinh không ngừng cảm ngộ thánh ý quang
minh, cũng tu luyện đôi mắt kỳ lạ.
Ngày thứ ba mươi bảy: Côn Vực hành tỉnh hoàn toàn bị chiếm đóng. Các tiểu hành
tỉnh như Giản Lĩnh, Chuy Lĩnh hành tỉnh thì có phần lớn mảnh đất được lấy lại.
Chiến trường chuyển dời đến mấy hành tỉnh nhỏ, Huyền Binh đế quốc hầu như từ
bỏ khu vực tận cùng phía nam.
Đây là chuyện rất đau khổ nhưng như Độc Cô gia chủ suy đoán, Huyền Binh đế
quốc buộc phải làm như thế.
Ngày thứ ba mươi chín: Gia chủ Lý gia của Chuy Lĩnh hành tỉnh chết trận, Lý
Thân Bá tạm thay chức gia chủ. Chiến dịch thu phục Chuy Lĩnh hành tỉnh, Lạc
Thiên vương quốc đánh ầm ĩ. Quân lệnh đưa xuống, ra lệnh Kích Lĩnh, Bắc Đẩu
hành tỉnh phái binh cứu viện ngay.
Ngày thứ bốn mươi: Vu Nhai Bắc Đẩu đại nguyên soái cưỡi Hắc Ma Cự Thiên Hống
mang theo tinh binh Bắc Đẩu hành tỉnh xuống nam vào Lạc Thiên vương quốc.
Hiện tại Lạc Thiên vương quốc đã không tồn tại, bọn họ không bị Cổ Duệ chi dân
nuốt mà là Huyền Binh đế quốc nuốt. Buồn cười là lúc trước Lạc Thiên vương
quốc còn đầu vào Cổ Duệ chi dân, có lẽ bây giờ Cổ Duệ chi dân vẫn đang hứa hẹn
phục quốc cho bọn họ?
Cùng lúc đó, quyển sách thiên địch cự long bắt đầu bán rộng rãi trong lãnh thổ
Huyền Binh đế quốc.
Có lẽ chiến tranh rất nhanh sẽ tạm dừng, Vu Nhai nhanh chóng bán sách nếu
không chờ cự long kéo đến thì phiền.
Nhiều người không tin vào quyển sách, còn dè bỉu, cơ bản làm ồn ào chơi.
Ánh mắt cao thủ siêu sắc bén, đặc biệt siêu cường giả chiến đấu với cự long ở
tiền tuyết đọc quyển sách là biết ngay dù một ít là nói linh tinh nhưng có mấy
phần sự thật. Ví dụ như Đông Phương Thần Thông . . .
Tiền tuyến, Đông Phương Thần Thông trông rất tiều tụyy nhưng ánh mắt sắc bén
cầm một quyển thiên địch của cự long, lẩm bẩm:
– Thiên địch của cự long? Tiểu tử này càng lúc càng bí ẩn.
Đông Phương Thần Thông nhìn cự thú bên cạnh mình là thiên bằng màu vàng, cũng
là thủ hộ thú của Huyền Binh đế quốc. Huyền Binh Đại Đế thậm chí phái thủ hộ
thú đến, Huyền Binh đế quốc thật sự dốc hết nội tình ra.
Đông Phương Thần Thông hỏi:
– Ngươi thấy thứ này có ích không?
Thiên bằng màu vàng nói tiếng người:
– Ta từng đánh nhau với cự long, tuyệt đối hữu dụng.
Điều này chứng minh thiên bằng màu vàng là ma thú thần giai.
Bạn đang đọc bộ truyện
Triệu Hoán Thần Binh
tại truyen35.com
Đông Phương Thần Thông cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Ngày mai chúng ta hãy đi giết một con cự long thần giai
đi!
Thiên bằng màu vàng nhe răng nói:
– Ta cũng rất mong chờ mùi vị thịt rồng thánh giai.
Mắt thiên bằng màu vàng lóe tia nghi hoặc, là người nào hiểu rõ cự long như
vậy? Đông Phương Thần Thông nói có thể là một nữ nhân siêu may mắn lão quen,
chẳng lẽ là phản đồ Cổ Duệ chi dân?
Thiên bằng màu vàng cười ung dung, Thần Huyền đại lục có rất nhiều di tích,
được đến thứ gì cũng không lạ. Chỉ cần nội dung trong sách là thật đã đủ.
Ngày thứ bốn mươi mốt: Đông Phương Thần Thông và thiên bằng màu vàng chém giết
cự long hệ thổ thánh giai trong Giản Lĩnh hành tỉnh, khen mảnh đất bí ẩn không
dứt miệng. Mảnh đất bí ẩn bắt đầu bán đắt, được Huyền Binh Đại Đế gọi là thần
thư đồ long.
Sĩ khí tiền tuyến tăng cao, công hội võ học và cái tên tác giả Đồ Long giả nổi
tiếng gần xa.
Vu Nhai sẽ không ngu dùng tên thật viết sách, hắn lấy danh nghĩa một võ học
giả vô danh trong công hội võ học viết ra, btú danh gọi là Đồ Long giả, rất
sến. Vu Nhai vốn không muốn dùng công hội võ học, cự long sẽ có mục tiêu chính
xác. Nhưng Thủy Tinh bảo không sao, Đan Đạo Hùng sẽ không quan tâm, hơn nữa sẽ
quảng cáo công hội võ học nổi tiếng cớ sao không làm? Công hội võ học toàn
nghiên cứu võ học, không ngờ bên trong có người rành về chiến kỹ long tộc như
thế.
Siêu cao tầng như Đông Phương Thần Thông, Huyền Binh Đại Đế hơi điều tra liền
biết Đồ Long giả là ai. Vu Nhai chỉ không muốn quá nổi tiếng tạo thành rắc rối
không cần thiết, trong thế cục hiện nay nổi tiếng tương đương với cá nằm trên
thớt.
Mặc kệ Vu Nhai có dùng tên thật hay không chắc chắn các cự long biết là hắn
viết ra quyển thiên địch của cự long.
Chắc chắn các cự long biết, dù sao con cự long băng hệ chưa chết.
Biết thì biết, chuyện này không có cách nào che lấp được, nhưng để vài người
rảnh rỗi biết tìm tới cửa thì phiền chết. Bái sư, khiêu chiến thậm chí là vài
Cổ Duệ chi dân ám sát yêu rồng. Vu Nhai không rảnh ứng đối những chuyện.
Cùng ngày, Vu Nhai và Lý Thân Bá gặp nhau trên chiến trường. Hai người vẫn là
chiến hữu, Lý Thân Bá bây giờ không còn là võ si thô thần kinh nữa, trong thời
gian ngắn ngủi gã đã đến thánh binh sư. Tọa kỵ duối thân Lý Thân Bá là đỉnh
thánh giai, tay cầm cây búa tiến hóa thành thần binh từ bao giờ.
Lý Thân Bá nhìn Vu Nhai, trầm giọng nói:
– Tất cả là phụ thân trước khi chết cho ta, ta tuyệt không bôi nhọ người.
Vu Nhai im lặng, hắn không muốn truy hỏi thêm. Vu Nhai biết việc Lý gia chủ tử
chiến.
Trong Vu Nhai im lặng, một thanh âm lạnh lùng vang lên:
– Tuyệt không làm nhục như cây kích trong tay ta, nó là thần kích mấy ngàn
năm trước đã giết Cổ Duệ chi dân!
Vu Nhai, Lý Thân Bá nhìn sang, giật nảy mình, hóa ra là Lữ Nham. Lúc này Lữ
Nham hoàn toàn thay đổi so với lúc gã rời khỏi Huyền Binh đế đô, mới qua bao
lâu mà gã cũng vào thánh binh sư?
Mặt Lữ Nham có mấy vết sẹo như quỷ, trông bá đạo mà dữ tợn.