Mọi người chưa kịp phản ứng thì một tiếng keng, đao quang hứ hai bay ra. Đao
quang lần này không mạnh như trước, ít nhất mắt thường trông thấy nó yếu hơn
nhiều. Mây đen sôi trào che giấu cho hắc ám như một cây gai nhỏ nhô ra khỏi
áng mây đen bất quy tắc.
Nhưng mà . . .
– Các ngươi mau đi đi, lao ra thế giới năng lượng hắc ám này. Bán thánh kia
không chỉ đao đạo thành thánh, sát ý cũng thành thánh!
Vừa dứt câu, cây gai nhỏ chợt phóng to, thanh âm này không còn xuất hiện trên
Thần Huyền đại lục nữa. Tuy giọng không lớn nhưng các cao thủ thánh giai,
thiên binh sư đều nghe rõ.
– Cái gì?
Các thiên binh sư còn đang chóng mặt, đặc biệt mấy người chưa chạm đến ngưỡng
cửa thánh giai. Đỉnh thiên binh sư cáo già kiểu như Lãnh Thu Dương, Bắc Đẩu
lão viện trưởng tất nhiên biết sát ý thành thánh là có ý gì. Tuy bọn họ không
biết nhiều, kỹ càng như Đông Phương Thần Thông nhưng ít nhất biết thánh binh
sư cần tu luyện cái gì, đột phá như thế nào.
Đám người ngây ngốc nhìn ma thú hắc ám, lúc này Vu Nhai cũng khiến bọn họ hóa
đá.
Mấy thánh binh sư dân bản xứ Bắc Đẩu hành tỉnh phản ứng lại, cùng quay sang
nhìn Lãnh Thu Dương.
Bọn họ rất muốn hỏi:
– Lãnh thành chủ, bình thường ngươi chỉ biết tính kế, khi nào học được tính
số? Sao nhìn ra được tiểu tử họ Vu thật sự có thể xoay chuyển thế cục?
Lãnh Thu Dương cũng thấy lạ, trong đầu gã nghĩ đến Nghiêm Lôi.
Lãnh Thu Dương thầm nghĩ:
– Nghiêm Lôi ơi Nghiêm Lôi, đời này chuyện gì ngươi cũng thua ta, nhưng thắng
ta về mặt Vu Nhai. Bây giờ ta bắt chước tuyệt chiêu mù quáng tin tưởng tiểu tử
này của ngươi.
Những Tiên Vực hành tỉnh cách xa, thánh binh sư Cổ Duệ quân kia thốt lời cuối
trước khi chết, giọng khàn khàn khàn trầm thấp, cao thủ Tiên Vực thực lực yếu
chút không nghe rõ.
Người Tiên Vực hành tỉnh tập thể quay đầu nhìn Hô Diên Quảng Vân, hỏi:
– Quảng Vân ca, thành thánh gì? Mới rồi ta không nghe rõ.
Giọng Hô Diên Quảng Vân rất trầm, từng chữ chất chứa sát khí:
– Sát ý thành thánh!
Người Tiên Vực hành tỉnh giật mình kêu lên:
– Cái gì? Sát ý thành thánh? Mới rồi hắn đã đao đạo thành thánh giờ thêm sát
ý thành thánh vào, nếu đến thánh binh sư thì chẳng phải là . . .
Bọn họ không nói tiếp, người Tiên Vực hành tỉnh rất muốn nói: Nếu tiểu tử này
đạt đến thánh binh sư chẳng phải là càn quét hết mới vào thánh binh sư?
Tức là trong Tiên Vực hành tỉnh có người không đánh lại Vu Nhai.
Hô Diên Không Đài mờ mịt hỏi:
– Phụ thân, sát ý thành thánh là cái gì?
Hô Diên Quảng Vân hơi tức giận nói:
– Thứ thông hướng thánh binh sư, tức là tiểu tử họ Vu chỉ kém nửa bước liền
đạt tới thánh binh sư.
Có lẽ Hô Diên Quảng Vân không giận nhi tử mà là giận trời. Tại sao gã không có
thiên phú như vậy? Tại sao trong số nhi tử của gã không ai có thiên phú như
thế? Tại sao gã phải đấu với người tài năng này?
Bạn đang đọc bộ truyện
Triệu Hoán Thần Binh
tại truyen35.com
– Cái gì? Cái . . . Này . . . Thì . . .
Hô Diên Không Đài nghe hiểu, gã không dám tin tưởng lỗ tai của mình. Người kia
chỉ kém một chút là thành thánh binh sư? Hô Diên Không Đài nhớ đến tình huống
lúc gặp Vu Nhai, khi ấy hắn không nghịch thiên như vậy.
Hô Diên Quảng Vân trầm giọng nói:
– Nếu lần này Cổ Duệ quân không tiêu diệt được hắn thì sau này ngươi nhớ đừng
đắc tội hắn, thậm chí là ta cũng không dám làm phật lòng hắn. Đặc biệt con ma
thú khủng bố kia.
Trong phút chốc Hô Diên Quảng Vân không biết giải quyết chuyện này như thế
nào, chỉ hy vọng Cổ Duệ quân tiêu diệt được Vu Nhai sau đó Tiên Vực hành tỉnh
có thể quang minh chính đại ra tay cứu viện.
Trong khi Hô Diên Quảng Vân nói chuyện, mây đen trên bầu trời lại phát ra
giọng của Vu Nhai.
– Tên thứ ba!
Lại một cây gai đâm ra khỏi mây đen, thêm một thánh binh sư Cổ Duệ quân chết
đi. Bây giờ nhiều người rất muốn nói:
– Từng thấy thánh binh sư bị đồ sát chưa? Ta mới thấy một lần, bây giờ là lần
thứ hai. Lần này vẫn là bị thiên binh sư đồ sát, thế giới này sắp biến thái
sao?
– Mau chạy đi . . .
Ba thánh binh sư Cổ Duệ quân còn sống bị hù sợ. Tuy thực lực của bọn họ mạnh
hơn mấy thánh binh sư đã chết một chút, không quá sợ thánh binh sư có sát ý,
đao đạo thành thánh nhưng con ma thú hắc ám không để trưng chơi.
– Muốn đi? Thêm một người ở lại đây!
– Chỉ bằng vào ngươi . . . A, huyền binh bản mệnh của ta . . . A!
Vu Nhai không buông tha ba thánh binh sư Cổ Duệ quân còn sống, lại là cây gai
chứa sát ý đâm ra. Trong thế giới màu đen Hắc Ma Cự Thiên Hống tạo ra đạo ám
sát rất hữu dụng, nhưng có vẻ như Vu Nhai quá tự phụ. Thực lực ba thánh binh
sư Cổ Duệ quân còn sống đều cỡ tam đoạn, ngay lập tức phát hiện ra Vu Nhai tập
kích. Nhưng chuyện kế tiếp ra ngoài dự đoán của mọi người. Thánh binh sư tam
đoạn hét lên, nhưng lời gã nói trước khi chết có ý gì? Huyền binh bản mệnh của
thánh binh sư tam đoạn? Huyền binh bản mệnh bị gì?
Vu Nhai lạnh lùng cười:
– Huyền binh bản mệnh của hắn không nghe điều khiển.
Câu trả lời này Vu Nhai thầm nói trong bụng. Nhân lúc ba thánh binh sư tam
đoạn liều mạng thoát khỏi thế giới màu đen sôi trào, Vu Nhai đánh ra Khống tự
quyết. Khi thánh binh sư Cổ Duệ quân giật mình, định giành lại quyền diều
khiển huyền binh bản mệnh thì đao quang màu đen lại xuất hiện, thánh binh sư
tam đoạn về trời.
Mây đen chậm rãi tán đi lộ ra thân hình ma thú hắc ám, trên nó vẫn là một nam
một nữ ngồi. Nam đứng đón gió, nữ ngồi khoanh chân bên cạnh hắn. Tay nữ nhân
còn ôm một con thú nhỏ màu đen.
Nam nhân lạnh lùng, nữ nhân trang nhã ẩn chứa bí ẩn.
Đối với người không quen Vu Nhai, Thủy Tinh thấy bí ẩn, còn người quen thì
không.
Hai thánh binh sư tam đoạn còn lại ngơ ngác nhìn hai người một thú, Tiểu Hắc
bị bọn họ bỏ qua. Hai thánh binh sư Cổ Duệ quân liếc nhau, thấy nỗi sợ tràn
ngập trong mắt đối phương. Mười ba thánh binh sư cộng với người ban đầu bị Vu
Nhai giết, tức là mười bốn người. Một hơi có mười hai thánh binh sư bị giết,
trong đó bảy người chết vào tay ma thú hắc ám, cái này thì đành thôi, dù sao
thực lực cách biệt quá xa. Nhưng năm thánh binh sư Cổ Duệ quân chết vào tay
nam nhân trẻ tuổi kia, thánh binh sư là rau cải trắng sao?
Tất nhiên nếu không có mây đen, thánh binh sư Cổ Duệ quân bị Hắc Ma Cự Thiên
Hống hù teo tim thì Vu Nhai không thể phát huy vượt xa bình thường như vậy,
muốn giết một thánh binh sư đều khó khăn. Sát ý thành thánh trong hoàn cảnh
tối tăm phát huy rất khủng bố.
Hai thánh binh sư Cổ Duệ quân thấy rộng biết nhiều bản năng nuốt nước miếng.
– Ực ực!
Mới rồi đánh nhau quá nhanh, bây giờ ba Cổ Duệ chi dân chỉ mới vừa chạy tới.
Ba Cổ Duệ chi dân nhìn Vu Nhai chằm chằm, mặt liên tục thay đổi, không biết
nên ra tay như thế nào.