Triệu Hoán Thần Binh

Chương 1142: Trở về Thí Thần ma điện (hạ).

Có thể dùng các phím mũi tên Sang phải, Sang trái để đọc truyện.

Vu Nhai tin tưởng có ngày huyền binh của hắn đến thánh binh sư thì tuyệt đối
không chỉ là mới vào thánh binh sư, bây giờ hắn cảm ngộ sát ý đã vượt qua cảnh
giới đó.

Vu Nhai đứng bên ép không gian bị Vu Thuấn phong ấn, hắn hành đại lễ. Vu Nhai
suy nghĩ những ích lợi trong chuyến đi Mê Vụ sơn mạch ngoài ý muốn này, ngẫm
lại cảm giác như ảo mộng.

Đầu tiên về thực lực thì Vu Nhai tiến bộ sát ý, đao đạo thành thánh, tiến bộ
các loại cảm ngộ, căn cơ không ngừng vững chắc hơn. Cuối cùng là phù văn, tức
là một góc Huyền Binh Điển, được Khống tự quyết.

Mệnh hồng của Ma Liêm binh linh, Khắc Liệt Luân Tư, toái hồn rồng đều biến
thành ngôi sao, các loại tuyệt kỹ càng cường đại.

Tuy Thí Thần Ma Nhẫn tạm chưa được mở gút nhưng Vu Nhai có được ích lợi rất
lớn trong chuyện này, học các tuyệt kỹ Thí Thần Tuyệt với Vu Thuấn, kinh
nghiệm chiến đấu nâng lên vài bậc.

Về huyền binh, trong tiểu thế giới binh linh Huyền Binh Điển có thêm một
khoảnh đất, Vu Nhai đã sáng tạo ra tiểu thế giới binh linh trong Huyền Binh
Điển. Các huyền binh bản mệnh có một góc phù văn sửa chữa, giúp tiến bộ.

Như lúc trước Thôn Thiên kiếm linh đã nói, bây giờ Vu Nhai đã sơ bộ dùng Tinh
Linh thần nỗ viễn cổ, Đại Địa chi thuẫn được rồi. Linh Doanh hoàn toàn chuyển
thành linh thể, không còn hư ảo, Phong Doanh đang dạy nàng nói chuyện.

Các mảnh nhỏ Tinh Linh thần nỗ viễn cổ đã gắn liền, vẫn mơ hồ thấy vết nứt
trên nó. thuẫn linh của Đại Địa chi thuẫn tuy lúc ngủ lúc tỉnh nhưng Đại Địa
chi thuẫn lại tỏa sáng sức sống, tấm thuẫn không còn là ‘mai rùa’ bình thường.

Thôn Thiên kiếm cũng có thu hoạch nhưng Vu Nhai không biết là gì.

Cuối cùng là Thí Thần Ma Nhẫn. Sau khi Thí Thần binh linh nuốt Diệt Thần Ma
Nhẫn thì được đến ích lợi không thể kể hết. Ít nhất tiểu thế giới binh linh
phóng to gấp mấy lần, được mấy chục con rối sát ý bình thường, hai con rối
thánh giai.

Bên trên là thu hoạch trong tiểu thế giới binh linh của Diệt Thần Ma Nhẫn binh
linh.

Trong Cổ Ma Đế thành, năm món quà Vu Thuấn ban cho gồm Ám Hắc Ma Vân căn, vũ
khí Cổ Ma Thí Thần quân, đế ấn, tinh huyết, mọi thứ trong không gian giới chỉ.

Vu Nhai nghĩ đến thu hoạch trong chuyến đi là lòng hưng phấn:

– Không biết ta có nên đa tạ đại quản sự lão nhân Hắc Nguyệt thần tộc đã dịch
chuyển không gian?

Vu Nhai khẽ thở dài:

– Ha, nếu không nhờ thân thể hắc chú của lão thì Ma Liêm binh linh sẽ không
thức tỉnh, nên cảm tạ. Có vẻ lão cũng muốn ta nhanh chóng giành lại công chúa
của bọn họ.

Vu Nhai cười nhạt khi nói câu cuối, không suy nghĩ nhiều thêm, lao ra từ mép
không gian bị phong ấn.

Bóc một tiếng, không khí quanh người Vu Nhai vặn vẹo như vằn nước. Giây lát
sau hoàn cảnh quanh Vu Nhai thay đổi, biến thành đại sảnh trống rỗng, một đại
sảnh rất quen mắt.

Vu Nhai ngẩn ngơ:

– Chỗ . . . Chỗ này là Thí Thần ma điện?

Vu Nhai nhìn quanh quất, nơi này đúng là Thí Thần ma điện. Vị trí Vu Nhai đứng
là nơi Thí Thần Ma Nhẫn nằm rất nhiều năm. Lúc trước hắn bị Thôn Thiên kiếm
linh mang tới đây, sau đó có được Thí Thần Ma Nhẫn.

Khi đó Vu Nhai suýt nổi điên nhập ma trong đại sảnh này, suýt giết Thủy Tinh.

– Thì ra lối vào Cổ Ma Đế thành là ở đây.

Vu Nhai nhớ lại, cảm giác như gần ngay trước mắt. Vu Nhai không có thời gian
nhớ lại nhiều, hắn nhìn chỗ mình đang đứng. Nó khác với nơi khác, khi Vu Nhai
cầm Thí Thần Ma Nhẫn chợt phát hiện không gian mặt tường trước mắt dao động
mãnh liệt.

Bạn đang đọc bộ truyện
Triệu Hoán Thần Binh
tại truyen35.com

Vu Nhai cắt nhẹ, một lối ra xuất hiện. Vu Nhai có thể quay về Cổ Ma Đế thành
ngay.

Vu Nhai cất Thí Thần Ma Nhẫn, bước ra đại sảnh thì bỗng nhiên một tiếng cười
càn rỡ vang lên trong đại điện chính giữa Thí Thần ma điện.

– Ha ha ha ha ha ha! Ta chờ xem ngươi còn trốn đi đâu được? Bên ngoài có ma
thú hắc ám khủng bố, ngươi chỉ có thể ngoan ngoãn ở trong cung điện. Con thú
hắc ám nhỏ của ngươi hiện đang nằm trong tay ta, ngươi trốn đi đâu được?

Đại sảnh từng có Thí Thần Ma Nhẫn không phải chủ điện mà nằm ở tầng trên cùng
Thí Thần ma điện, thanh âm từ phía dưới vọng lên. Vu Nhai cảm nhận được hơi
thở của Thủy Tinh.

Mắt Vu Nhai lóe tia sáng, hắn như hồn ma lao hướng cầu thang xoắn ốc.

Không lâu sau Vu Nhai thấy tình hình chủ điện. Hắc Đạt Tư, Thủy Tinh đứng đối
diện nhau. Mắt Thủy Tinh vẫn cột băng vải, mặt trắng bệch nhưng không bị
thương. Bản mệnh thủy tinh thể tỏa ánh sáng trắng chói lòa trước mặt Vu Nhai,
xung quanh có dấu vết chiến đấu. Hai người còn đang giằng co.

Hắc Đạt Tư cười to càn gỡ, trong tay cầm một con thú nhỏ màu đen ủ rũ, đó là
Tiểu Hắc.

Như Hắc Đạt Tư nói, Tiểu Hắc bị gã bắt. Thủy Tinh trừ chiến đấu ra không có
lựa chọn thứ hai, nếu không có Tiểu Hắc thì dù nàng có là thánh binh sư cũng
không chạy thoát được. Lúc trước Đan Đạo Hùng không có Tiểu Hắc thì không đột
phá nổi vòng vây ma thú hắc ám khủng bố chạy đến Thí Thần ma điện, thậm chí là
bị thương. Hơn nữa sao Thủy Tinh có thể bỏ lại Tiểu Hắc?

– Ha ha ha ha ha ha! Không ngờ bế quan ở đây hơn mười ngày, không đợi được
kiến nam mà thấy kiến nữ nhà ngươi, đúng là đạp phá thiết hài vô mịch xử.

Hắc Đạt Tư cười âm hiểm:

– Ngươi còn đến ngay lúc ta vừa sát ý thành thánh, nếu ta chưa thành thánh
thì khó bắt được con thú nhỏ này. Đúng là trời đều giúp ta.

Như Hắc Đạt Tư nói, lúc trước gã cảm ứng Cổ Duệ chi dân buông xuống nhưng
không rời đi mà tu luyện trong Thí Thần ma điện. Mười mấy ngày qua đi, cộng
với hoàn cảnh hắc ám giúp Hắc Đạt Tư cảm ngộ sát ý thành thánh.

Lúc này Thủy Tinh tìm kiếm Vu Nhai hơi thấm mệt, đi vào Thí Thần ma điện nghỉ
ngơi.

Mỗi khi Thủy Tinh tìm Vu Nhai đi ngang qua Thí Thần ma điện sẽ ghé vào xem,
mong chờ hắn có ở bên trong, thuận tiện nghỉ ngơi một chút.

Trước khi Thủy Tinh đi vào Thí Thần ma điện đã bị Hắc Đạt Tư phát hiện, gã
biết con thú nhỏ màu đen nghịch thiên nên ra tay bất ngờ bắt giữ Tiểu Hắc.
Tiếp theo là va chạm, chiến đấu liên miên, cuối cùng ra tình huống này.

Thủy Tinh, Hắc Đạt Tư tuy cùng là thánh giai nhưng nàng yếu hơn gã đã sát ý
thành thánh một chút.

Không thấy Thủy Tinh đáp lời, Hắc Đạt Tư tự nói:

– Ài, ai bảo ta là thần? Thần luôn được ưu tiên hơn là đám nhân loại bình
thường như con kiến.

Hắc Đạt Tư cười nhẹ nhàng, dâm tà nói:

– Con kiến nam của ngươi đều là rác rưởi mọi mặt, nhưng ngươi thì mặt mũi
không tệ, đủ tiêu chuẩn cho ta sủng ái. Ở nơi quái quy này đã lâu không đụng
vào nữ nhân, thèm chết. Bây giờ ta nhân danh thần ra lệnh cho ngươi cởi đồ
ngay, và cấdt huyền binh đi. Hãyn goan noãn lại đây hầu hạ ta, vậy thì ta sẽ
cho ngươi sống lâu một chút . . .

Hắc Đạt Tư mở miệng nói:

– A không, đại quản sự không cho ngươi chết, hình như ngươi có đôi Lưu Tinh
Đồng gì đó. Rồi rồi, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời sau này ta sẽ cầu tình
với đại quản sự, cho ngươi bướt chịu đau khổ, thế nào?

Bình luận Báo lỗi
Bình Luận