Hoàng Phủ đại tướng quân phân tích:
– Bọn họ đã bắt đầu hành động, bao phủ sương mù nặng nề. Tuy có manh mối lớn
là Thuẫn Lĩnh hành tỉnh nhưng ai biết đây có phải là tung hỏa mù không? Cổ Duệ
chi dân có thể xóa ký ức của người đó thì tất nhiên cũng chế tạo ra trí nhớ
khác được.
Đám công tử bột trung niên biết bình thường đại ca của mình là thùng cơm,
nhưng khi Hoàng Phủ đại tướng quân nghiêm túc thì rất đáng sợ, sẽ làm người
rung động. Hoàng Phủ Dụ rất giống Vu Nhai về điểm này.
Hoàng Phủ đại tướng quân lắc đầu, nói:
– Tại sao để lại nhiều người sống như vậy? Tại sao đột nhiên xuất hiện trong
Bắc Đẩu hành tỉnh? Thuẫn Lĩnh hành tỉnh ẩn giấu bí mật gì? Hoặc Thuẫn Lĩnh
hành tỉnh chỉ là thứ hấp dẫn ánh mắt người khác? Mấy điều này là câu hỏi bí
ẩn, chỉ có thể giao cho đại đế giải quyết, điều tra. Điều chúng ta làm được là
làm Bắc Đẩu hành tỉnh kiên cố hơn.
Công tử bột trung niên nghiêm túc gật gù, hỏi:
– Nếu nguy hiểm như vậy thì Vu Nhai . . .
Hoàng Phủ đại tướng quân trầm giọng nói:
– Sợ là sẽ không gặp lại nữa.
– Tóm lại chuyện ta đã nói nhớ đừng đồn ra ngoài, dù có thì phải bảo Cổ Duệ
chi dân là một chủng tộc rác rưởi tự phụ trong bách tộc loạn địa. Tổ cha nó.
Sự việc đã khó che giấu, ngày càng nhiều người biết, miệng cũng hở.
Đám Hoàng Phủ đại tướng quân không biết Vệ gia Thuẫn Lĩnh hành tỉnh đã làm
phản đầu vào Cổ Duệ chi dân. Bây giờ nghi ngờ Thuẫn Lĩnh hành tỉnh, nghi Vệ
gia thì chỉ có thể từ từ điều tra. Vệ gia đã có phòng bị sẽ để người ta tra
được gì không? Trời biết Vệ gia Thuẫn Lĩnh hành tỉnh có phải như di tích ma
pháp viễn cổ chỉ là thứ hấp dẫn ánh mắt người khác không?
Nhưng một gia tộc đã làm phản hút mọi cặp mắt trong Huyền Binh đế quốc là
chuyện không tệ.
Như Hoàng Phủ đại tướng quân đã nói, đầy sương mù phủ giăng. Điều bọn họ có
thể làm là khiến toàn Bắc Đẩu hành tỉnh hành động, để bọn họ sống tiếp trong
nguy hiểm sẽ xảy ra, chỉ có thế.
Còn Vu Nhai, trong lòng Hoàng Phủ đại tướng quân cho rằng hắn sẽ là nhân loại
thứ nhất bị hy sinh.
Thời gian quay ngược về lúc lão nhân đại quản sự dịch chuyển không gian, Vu
Nhai bị Hoàng Phủ đại tướng quân cho rằng chết chắc, hắn sử dụng Thôn Thiên
Nghịch Không thức giữ được mạng sống nhưng đã kiệt sức. Cơ thể Vu Nhai được
Thôn Thiên Huyền thân quyết, tinh huyết cải tạo thậm chí có dấu hiệu tan vỡ,
người hắn đẫm máu.
Đương nhiên Vu Nhai chưa hấp hối, tóm lại hắn biết rõ khi đó lão nhân đại quản
sự không có cách nào giết chết hắn. Vu Nhai biết lão nhân đại quản sự dịch
chuyển hắn đi, nên khi có thể thấy rõ ràng hắn liền quan sát hoàn cảnh xung
quanh.
– A? Chỗ này là . . .?
Khi Vu Nhai nhìn rõ bốn phía, cảm nhận hơi thở xung quanh thì ngây người.
Vu Nhai nhỏ giọng nói:
– Mê Vụ sơn mạch, không ngờ bị dịch chuyển đến Mê Vụ sơn mạch. Không biết đã
vào bao sâu?
Vu Nhai gác vấn đề ra sau đầu, trước mắt có bóng đen hình người chờ đợi hắn
tiêu diệt. Lúc trước bóng đen hình người không có cách giết Vu Nhai nhưng có
lẽ bây giờ làm được, hắn vội căng cứng cả người cảnh giác trước tiên chuẩn bị
sẵn sàng cho mọi tình huống sẽ xảy ra. Vu Nhai nhìn trước mặt, bóng đen hình
người vẫn đang vặn vẹo.
Dường như hiệu quả của Luân Chuyển Thần Ấn phong tự quyết biến mất theo dịch
chuyển không gian.
– Ủa? Hơi lạ, sao bóng đen hình người không phát ra thanh âm?
Vu Nhai thấy bóng đen hình người rất muốn xông lên tiêu diệt ngay, nhưng hắn
bị Thôn Thiên kiếm hút sạch lực lượng, bây giờ không nhúc nhích được một ngón
tay chứ nói gì đến huyền khí? Lúc này Vu Nhai cực kỳ yếu ớt.
Thôn Thiên kiếm linh nói nhanh:
– Vu Nhai, hình như bóng đen hình người bởi vì dịch chuyển không gian nên tạm
mất liên lạc với lão nhân Cổ Duệ chi dân kia. Hãy mau nhân lúc này tiêu diệt
hắn đi!
Lúc trước đã nói Thôn Thiên kiếm phải dựa vào huyền khí của Vu Nhai, không
phải nàng muốn làm gì tùy thích. Bây giờ Vu Nhai không có huyền khí, nhiều lực
lượng Thôn Thiên kiếm linh lưu trữ cũng mất sạch, nàng không hành động được.
Bóng đen hình người chỉ là khói đen do sức mạnh hắc chú ngưng kết từ những Hắc
Nguyệt kỵ sĩ đã chết, lão nhân đại quản sự khống chế tất cả. Nếu ý thức của
lão nhân đại quản sự biến mất thì bóng đen hình người sẽ nhanh chóng tan vỡ,
nhưng nó không biến mất ngay bây giờ, Vu Nhai còn cần làm điều gì đó.
Bạn đang đọc bộ truyện
Triệu Hoán Thần Binh
tại truyen35.com
Vu Nhai cười khổ nói:
– Ta cũng muốn nhanh nhưng phải chờ ta phục hồi chút huyền khí đã.
Vu Nhai lại lấy hồi khí đan ra, nhanh chóng nuốt xuống.
Cổ Đế Long Linh vội nhắc nhở Vu Nhai:
– Vu tiểu tử, e rằng không chờ được. Nếu để lão nhân Cổ Duệ chi dân và bóng
đen hình người liên kết thì sẽ là ngày tàn của ngươi. Bây giờ không gian bị
phong tỏa đã tan vỡ, lão nhân Cổ Duệ chi dân không thể mượn không gian này
ngưng tụ lực lượng nữa, chỉ còn lại bóng đen hình người. Tiêu diệt bóng đen
hình người là ngươi an toàn.
Vu Nhai biết tình huống căng thẳng, nhưng lúc trước huyền khí bị rút sạch, dù
bây giờ hắn nutố đan dược hồi khí đan vào cũng không thể sinh ra huyền khí
ngay được. Tựa như đất khô, ngươi đổ một ly nước xuống sẽ không thấy vũng
nước, mặt đất sẽ hút sạch. Dù Vu Nhai phục hồi chút huyền khí muốn đập nát
bóng đen hình người cũng là chuyện rất khó khăn.
Vu Nhai sốt ruột nói:
– Làm sao đây?
Tuy lúc trước Vu Nhai không sợ chết nhưng sống thì tốt hơn.
Vu Nhai cắn răng nói:
– Cha nó, nếu phong tự quyết có hiệu quả vậy không chừng phong tự quyết cũng
dùng được. Lão tử trực tiếp thu hắn!
– Luân Chuyển Thần Ấn, thu!
Vu Nhai không có sức lấy Huyền Binh Điển ra, hắn chậm rãi bắt ấn. Vốn Vu Nhai
không cần dùng thủ ấn cũng phát ra Luân Chuyển Thần Ấn được, nhưng bây giờ hắn
không còn huyền khí, đành dùng thủ ấn phụ trợ.
Xẹt xẹt xẹt xẹt xẹt!
Thuận lợi hơn Vu Nhai nghĩ. Bóng đen hình người bay vào cơ thể Vu Nhai, nhập
vào Huyền Binh Điển. Nhưng giây sau Vu Nhai đám người bóng đen hình người vùng
vẫy.
– Luân Chuyển Thần Ấn phong tự quyết, phong!
Vu Nhai biết chắc lão nhân đại quản sự đã liên kết với bóng đen hình người,
hắn vội phong ấn ngay.
Quả nhiên, khi bóng đen hình người giam trong Huyền Binh Điển thì nó phát ra
thanh âm già nua:
– A? Chỗ này là đâu?
Lão nhân đại quản sự trông thấy hỗn độn, đó là thế giới trong Huyền Binh Điển.
Lão nhân đại quản sự choáng váng:
– Có chuyện gì? Đã Ải Nhân tộc đến chỗ nào? Tại sao chỉ còn lại thân thể hắc
chú?
Lão nhân đại quản sự chợt nghe thanh âm làm lão muốn tiêu diệt ngay lập tức:
– Lão tiên sinh, ngươi bác học ta tài, người già thích lải nhải đúng không?
Vậy mà không biết chỗ này là đâu?
Lão nhân đại quản sự ngẩng đầu lên, thấy bốn phía vẫn hỗn độn. Mặt bóng đen
hình người vặn vẹo giật mình. Lúc trước lão cắt đứt liên kết với bóng đen hình
người đã xảy ra chuyện gì?
Vu Nhai gằn từng chữ:
– Xem ra Cổ Duệ chi dân các ngươi không quá hiểu biết thế giới huyền binh
chúng ta. Nơi này là tiểu thế giới binh linh của ta.