Hẳn là về sau từ trong miệng một ít người lấy được tin tức hai người giao
chiến, sau đó bởi vì vừa rồi hai người giao chiến đã xảy ra động tĩnh thật
lớn, hắn đơn giản liền tìm được nơi đây.
– Lúc này lại có một cái đưa tới cửa, vậy thì liền một lần giải quyết a.
Trong con ngươi Tần Phàm hiện lên một tia âm lãnh, hắn đối với Phong Bạch Vũ
này cũng không có hảo cảm gì, thậm chí là độ ác cảm còn muốn vượt qua Trì
Viễn!
Trì Viễn cùng hắn coi như là có lợi ích tranh chấp, nhưng Phong Bạch Vũ này dĩ
nhiên chỉ đơn giản là vì một cái hư danh, bởi vì đố kỵ mà muốn giết chết mình!
Tần Phàm nhìn thoáng qua địa phương Phong Bạch Vũ ẩn nấp, nhưng mà cố ý làm bộ
như không có trông thấy, thậm chí vào lúc này cố ý dùng sức đè lên lồng ngực
của mình, giả trang ra một bộ đã bị thương không nhẹ.
Hai lần cùng Trì Viễn giao chiến, kỳ thật hắn cũng không có thụ thương thế gì
nặng, tam hệ Man Ngưu Xông thật sự quá mạnh mẽ, tuy Trì Viễn sử dụng tà pháp,
nhưng vẫn là thắng lợi tính áp đảo.
Cho nên lấy trạng thái hiện tại của hắn, chặn giết Phong Bạch Vũ hoàn toàn có
thừa!
Bất quá Phong Bạch Vũ này tu luyện chính là Phong hệ nguyên khí, tốc độ thân
pháp ngược lại là hết sức kinh người, thậm chí so với Tần Phàm cùng Trì Viễn
đều phải nhanh hơn một tí, cho nên Tần Phàm muốn mê hoặc đối phương, để cho
đối phương chủ động đưa tới cửa, hơn nữa không thể cho đối phương cơ hội chạy
trốn!
Vào lúc này Tần Phàm một bên bụm lấy miệng vết thương của mình, một bên tiếp
tục chậm rãi đi đến thi thể của Trì Viễn, mặt khác phân ra Linh Giác đi giám
thị lấy nhất cử nhất động của Phong Bạch Vũ.
Ngũ giác cùng tinh thần lực của hắn đều rất mạnh, hoàn toàn có thể nắm giữ hết
thảy.
Đi đến trước thi thể của Trì Viễn, Tần Phàm cúi thân xuống, đầu tiên là gỡ trữ
vật giới chỉ của đối phương, sau đó bắt đầu cởi Thiên Trận Giáp mà hắn đang
mặc trên người.
Cầm Thiên Trận Giáp này trong tay, hắn dùng tay nhẹ nhàng ma sát qua thoáng
một phát, có thể cảm giác được trong đó có một loại ấm áp đặc biệt truyền ra,
hơn nữa còn có chấn động thập phần đặc biệt từ chỗ ngón tay truyền vào, để cho
hắn cảm thấy trong nội tâm cũng âm thầm rung động .
Bên trong Thiên Trận Giáp này, có được một ngàn cái trận pháp phòng ngự! Cho
dù từng cái trận pháp phòng ngự đều thập phần mini, nhưng mà có được lực phòng
ngự phi thường cường đại rồi! Vừa rồi ở dưới tam hệ Vạn Ngưu Xông, Thiên Trận
Giáp này cũng không có chút tổn hại nào!
Chỉ là bởi vì tốc độ trận pháp phòng ngự vận hành, là quyết không đủ để ngăn
cản hoàn toàn lực trùng kích của tam hệ Vạn Ngưu Xông, nên lực trùng kích kia
mới trực tiếp xuyên thấu qua Thiên Trận Giáp này, oanh tiến vào thân thể Trì
Viễn, trực tiếp giết chết đối phương!
Càng là quan sát Thiên Trận Giáp này, Tần Phàm càng cảm thấy trong lòng âm
thầm hưng phấn, cái trận giáp này nếu là mặc ở trên người của hắn, hoàn toàn
có thể phát huy ra hiệu quả càng lớn hơn Trì Viễn!
Hắn vốn đã có được Huyền Vũ chi khí phòng ngự cường đại, hiện tại lại có Thiên
Trận Giáp này, hơn nữa khí lực bản thân hắn cường hãn biến thái, lực phòng ngự
của hắn quả thực đã đạt đến cực hạn mà Võ Tôn chi cảnh có khả năng đạt tới
rồi!
Coi như là công kích của Võ Thánh sơ cấp bình thường, hắn cũng có được tin
tưởng nhất định, có thể ngạnh kháng xuống!
Thậm chí nếu như lúc trước hắn ăn mặc kiện Thiên Trận Giáp này, như vậy coi
như là một kiếm kia của Bán Thần Khôi Lỗi, cũng chưa chắc có thể tạo thành bao
nhiêu tổn thương đối với hắn!
Mà thời điểm Tần Phàm quan sát kiện Thiên Trận Giáp kia, Phong Bạch Vũ đã dần
dần tiến nhập ở trong vị trí trăm mét, bất quá hắn vẫn là giả bộ như không có
phát hiện .
Vèo…
Cũng vào lúc này, một tiếng xé gió cực kỳ nhỏ bỗng nhiên vang lên, sau đó liền
trông thấy một cánh quạt cự đại, sắc bén mà cực kỳ nhanh phá vỡ không gian,
hướng về mặt Tần Phàm kích bắn đi.
– Ha ha, Phong Bạch Vũ, xem ra thương thế của ngươi đã dưỡng tốt đi à nha!
Tần Phàm một mực âm thầm quan sát nhất cử nhất động của Phong Bạch Vũ này, lúc
này ở đâu lại không biết, nghe tiếng xé gió, khóe miệng của hắn có chút giương
lên, sau đó hai tay cầm Thiên Trận Giáp liền bỗng nhiên di động về phía trước!
Phanh!
Cái cánh quạt này trực tiếp kích ở phía trên Thiên Trận Giáp, phát ra thanh âm
như là kim thạch đụng nhau, có chút bén nhọn, có chút chói tai, nhưng chỉ thấy
phía trên Thiên Trận Giáp kia nổi lên một hồi quang mang bạch sắc, trực tiếp
ngăn cản cánh quạt sắc bén kia ra.
– Chậc chậc, cái này quả nhiên là đồ tốt ah.
Thấy vậy, Tần Phàm không nhịn được cười một tiếng, lần nữa thu Thiên Trận Giáp
xuống dưới, lộ ra có chút thưởng thức. Sĩ biệt tam nhật là không thể khinh
thường, tuy hắn và Phong Bạch Vũ chỉ là mấy ngày không thấy, nhưng hắn hôm
nay, đã không đem đối phương đặt ở trong mắt rồi.
Vài ngày trước, Phong Bạch Vũ đối với Tần Phàm còn có một chút uy hiếp, nhưng
hôm nay đã hoàn toàn không có nguy hiểm, có thể nói, người phía trước ngoại
trừ tốc độ, vô luận là công kích hay là phòng ngự đều hoàn toàn không phải là
đối thủ của hắn rồi!
– Ngươi vậy mà không có bị thương?
Phong Bạch Vũ thu hồi cánh quạt, trên mặt biến đổi, biết rõ đối phương đã phát
hiện ra mình, hơn nữa tựa hồ còn giả bộ bị thương, cái này để cho trong nội
tâm hắn lập tức dâng lên một dự cảm bất tường.
– Ngươi cứ nói đi?
Trên mặt Tần Phàm lộ ra một tia đăm chiêu, hiện tại hắn và Phong Bạch Vũ cách
xa nhau đã không tới 10m, đoạn khoảng cách này lập tức là đến, hắn có biện
pháp làm cho đối phương không có cách nào đào tẩu.
– Tần Phàm, không thể tưởng được ngươi vậy mà có được thực lực giết chết Trì
Viễn!
Trên mặt Phong Bạch Vũ lộ ra vẻ âm trầm, trong miệng lạnh lùng nói ra, nhưng
trong lòng là không biết đang suy nghĩ cái chủ ý gì.
– Ta không chỉ có thể giết chết Trì Viễn, cũng có thể giết chết ngươi.
Tần Phàm nhàn nhạt nói, tạm thời hắn cũng không tiện mặc Thiên Trận Giáp lên
người, cho nên chỉ đem nó thả lại trong trữ vật giới chỉ, bây giờ đối phó
Phong Bạch Vũ, hắn cho là mình còn không cần phải dùng bảo bối này.
– Vậy sao? Ngươi cho rằng ngươi không có bị thương ta sẽ sợ ngươi? Tần Phàm,
ta hoàn toàn có thể ở trong lúc ngươi bất tri bất giác giết chết ngươi!
Sắc mặt Phong Bạch Vũ lạnh lùng, trong miệng khinh thường nói.
– Vậy ngươi có muốn thử một chút hay không?
Tần Phàm vẫn là sắc mặt bình tĩnh.
– Vậy ngươi liền chết đi cho ta!
Phong Bạch Vũ quát lạnh một tiếng, bánh xe gió trong tay bỗng nhiên chuyển
động rất nhanh, Phong Nguyên khí bốn phía vào lúc này dùng một tốc độ cực
nhanh bị thu nạp tới, một cái vòi rồng cự đại thành hình, trực tiếp lao về
phía Tần Phàm.
– Chút tài mọn.
Tần Phàm chỉ là tùy ý đánh ra một quyền, theo một cổ nóng rực ở bốn phía lan
tràn đi ra, lập tức một cổ khí lực cuộn trào cũng rất nhanh ở chỗ quả đấm của
hắn thành hình.