Thánh nữ?
Tần Phàm không khỏi thầm giật mình, cũng không nghĩ ra địa vị của Phương Tiểu
Tình lại cao như vậy.
– Phải, trên người Tiểu Tình ẩn chứa thần thú huyết mạch rất nồng, có thể
khai thông với toàn bộ loài thú, thậm chí nàng có thể trực tiếp đối thoại với
thần thú đại nhân, tương lai của Thần Thú gia tộc còn cần nàng đến chỉ dẫn.
Đại trưởng lão có chút sủng nịch nhìn Phương Tiểu Tình nói:
– Mấy năm nay làm khổ nàng, nhưng đây là do thần thú đại nhân an bài, có thể
kết bằng hữu với kỳ tích chi tử, cũng là duyên phận của nàng.
Vừa mới nói xong, lúc này đại trưởng lão bỗng nhiên nhắm mắt lại, mà ngay khi
Tần Phàm cùng Phương Tiểu Tình còn đang mê hoặc, hắn chợt mở mắt, sau đó tiếp
tục nói:
– Tần Phàm, ngươi ở đây đợi thêm một lát, hiện tại thần thú đại nhân muốn
tiếp kiến thánh nữ.
– Không ngờ thật sự có thể trực tiếp đối thoại với thần thú sao?
Nghe vậy, Tần Phàm không khỏi ngây ra, có vẻ khiếp sợ không thôi.
– Đương nhiên là thật, một lát thần thú đại nhân sẽ đích thân tiếp kiến
ngươi, ngươi chuẩn bị một chút, ngàn vạn lần đừng mạo phạm thần thú đại nhân.
Lúc này đại trưởng lão thu hồi dáng tươi cười, nghiêm túc nói.
– Còn có thể tiếp kiến ta?
Nghe vậy trong lòng Tần Phàm rốt cục lật lên sóng to gió lớn, sắc mặt thay đổi
kịch liệt, quả thật là không cách nào tin được. Bởi vì cho tới nay, hắn thật
muốn xác minh vị chân thần duy nhất của Vũ Thiên đại lục có thực sự tồn tại
hay không mà không có cơ hội, thậm chí lúc nhận Chân Võ Thần chúc phúc cũng
không được nhìn thấy chút dấu hiệu nào.
Nhưng hiện tại hắn thậm chí có thể nhìn thấy thần thú!
Vị thần thú này rất có thể là chúc thần của Chân Võ Thần, chính là thần linh!
Thần rốt cục là thế nào tồn tại, năng lực có bao nhiêu? Là trời sinh hay do tu
luyện mà thành?
Tần Phàm vẫn luôn muốn làm rõ vấn đề này.
Hiện tại rốt cục hắn đã có cơ hội tìm hiểu rõ ràng!
Có thể tự mình chứng kiến một vị thần, hắn tin tưởng rất nhiều vấn đề hắn đều
có thể hiểu rõ được thông suốt.
Đại trưởng lão cũng nhìn ra được Tần Phàm thất thố, nhưng hắn cũng không để ý,
chỉ khẽ cười cười liền dẫn Phương Tiểu Tình đi vào bên trong thiên điện. Hắn
biết vô luận là ai, khi biết mình có thể chứng kiến một vị thần cũng đều sẽ có
biểu hiện như vậy, thậm chí không cách nào chịu nổi kích động.
Thật giống như Phương Tiểu Tình, lúc này nàng biểu hiện thật nhút nhát, tựa hồ
thập phần sợ hãi, thân thể đều phát run lên.
Nhìn thấy hai người dần dần biến mất tận sâu trong cung điện, trong lòng Tần
Phàm thật lâu không thể bình tĩnh, thậm chí dần dần có loại cảm giác bất an.
Loại cảm giác này là chờ mong, hưng phấn, nhưng mang theo một nỗi lo lắng tràn
đầy.
Thần rốt cục có được năng lực như thế nào?
Có phải liếc mắt liền nhìn thấu bí mật của mình?
Vào lúc này, bên trong thiên điện chỉ còn một mình Tần phàm, bốn phía im lặng
tới mức đáng sợ, hắn không tự chủ được nhìn thoáng qua lưng bàn tay phải của
mình.
Tử sắc lôi viêm vẫn vô cùng diễm lệ, thật giống như còn đang thiêu đốt bốc
lên.
Đây chính là chỗ mà hắn lo lắng nhất, vật này có quan hệ với nghịch thần giả
Lôi Thần, có thể sẽ bị thần thú phát hiện hay không? Nếu như phát hiện được có
trực tiếp giết chết mình hay không?
Phải cự tuyệt đi gặp mặt thần thú? Như vậy có bị xem rằng bất kính hay không?
Như vậy Thần Thú gia tộc sẽ đối đãi với mình như thế nào?
Hơn nữa một lần cơ hội gặp mặt thần linh, bỏ lỡ có phải quá đáng tiếc?
Càng suy nghĩ Tần Phàm càng cảm thấy bất an, cả người như bị kim đâm, thậm chí
tâm tình vốn bình thản của hắn không ngừng nổi lên từng vòng gợn sóng, không
cách nào yên tĩnh trở lại.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Cũng không biết qua bao lâu, lúc này Tần Phàm đang ở bên trong cổ mộc thiên
điện đứng ngồi không yên, trong lòng không ngừng bị giày vò.
Có gặp mặt thần thú hay không, đích thật là một quyết định gian nan đối với
hắn.
Có thể nhìn thấy một vị thần, đối với tuyệt đại bộ phận người sống trên đại
lục này mà nói là một vinh hạnh may mắn, thậm chí nếu là trước kia Tần Phàm sẽ
hết sức vui vẻ, nhưng hiện tại Tần Phàm do dự.
Trong khoảng thời gian này, hắn không ngừng nhìn vào bên trong thiên điện, sản
sinh ý thối lui.
Nhưng trong lòng hắn thật rõ ràng, nếu hắn rời đi như vậy, chẳng khác nào là
phản kháng thần ý, là bất kính đối với thần thú.
Địa vị của thần thú ở Đại Khôn quốc là cao nhất, bất kính đối với thần thú ở
trong mắt những tín đồ cuồng nhiệt mà nói chẳng khác gì là khinh nhờn thần
linh. Đặc biệt là được thần thú triệu kiến chính là vô thượng vinh quang, nếu
như Tần Phàm cự tuyệt, tuyệt đối sẽ khiến cho Thần Thú gia tộc thậm chí là cả
Đại Khôn quốc phẫn nộ.
Đừng nói là chọc thần thú tức giận, cũng đừng nói là cả Đại Khôn quốc, chỉ là
Thần Thú gia tộc đối với Tần Phàm hiện tại mà nói căn bản không chút lực phản
kháng.
Thế lực của Thần Thú gia tộc vượt xa Kiền Kinh Tần gia, chẳng khác gì là Chân
Võ thánh điện.
Lúc trước khi hắn gây nên ân oán cùng Kiền Kinh Tần gia, thánh chủ nhúng tay
can dự vào, nhưng nếu hắn gặp phải Thần Thú gia tộc, hắn có thể khẳng định dù
là thánh chủ của Chân Võ thánh điện Đại Kiền quốc cũng sẽ không lên tiếng một
câu nào.
Vì một thiên tài có tiềm lực đi đắc tội với một thánh chủ thậm chí là thần
thú?
Việc này căn bản không cần suy nghĩ thêm!
Nếu như không có thánh chủ can thiệp, hậu quả va chạm với Thần Thú gia tộc Tần
Phàm hiểu rất rõ ràng, thực lực của hắn căn bản là không đáng nhắc tới.
Chỉ nói tới vị đại trưởng lão vừa rồi, tuy rằng bề ngoài biểu hiện thập phần
bình dị gần gũi, nhưng Tần Phàm biết rõ thực lực ẩn chứa trên người hắn thật
sự khủng bố, tuyệt đối là cường giả cấp bậc võ thánh, mà còn không phải là một
võ thánh bình thường.
Đừng nhìn Tần Phàm hiện tại có thể miễn cưỡng đối phó nửa bước võ thánh, nhưng
trong lòng hắn vô cùng rõ ràng, cho dù hắn xuất ra toàn bộ thủ đoạn cũng chưa
chắc chịu nổi một chưởng của lão nhân kia.
Nếu hiện tại hắn rời đi, cả Vũ Thiên đại lục cũng không còn địa phương cho hắn
dung thân, thậm chí sẽ liên lụy tới Nam Phong Tần gia sau lưng hắn.
Nghĩ tới hậu quả nếu rời khỏi, cuối cùng Tần Phàm quyết định lưu lại, nhưng
trong lòng suy nghĩ biện pháp che giấu vết tích. Về chuyện của tử sắc lôi viêm
cùng nghịch thần giả Lôi Thần, hắn nhất định phải giải thích thật rõ ràng, còn
không chút sơ hở để người nắm lấy.
Bởi vì hắn hiểu rất rõ, nếu bị thần thú phát hiện hắn nói dối, đây là chuyện
vô cùng nghiêm trọng.
Thậm chí vị thần thú kia chỉ cần nhẹ nhàng nâng tay, có thể lập tức gạt bỏ hắn
biến mất khỏi Vũ Thiên đại lục. Ngay cả võ thánh cũng không có thực lực chống
đỡ thần thú, ở trước mặt một vị thần chân chính, Tần Phàm rất biết tự lượng
sức mình.
Trên thực tế, về lôi viêm, Tần Phàm kỳ thật là có điểm vô tội, hắn chỉ muốn
lợi dụng lôi điện trong Lôi Thần Miếu luyện thể mà thôi, nhiều nhất chỉ nghe
được một câu nói của Lôi Thần, hắn căn bản ngay cả bóng hình của vị nghịch
thần giả kia cũng chưa từng được chứng kiến.
Nhưng bởi vì bị Lôi Thần bò lên, hắn cảm giác mình đúng là vô cùng oan ức.