Đan Vũ Càn Khôn

Chương 704: Đê tiện. (1)

Có thể dùng các phím mũi tên Sang phải, Sang trái để đọc truyện.

Ý của ngươi là nói, Tần Phàm cũng rất có thể có được loại đan dược tạm thời
tăng lên thực lực như Nguyên Tinh Đan sao?

Có người liền tỉnh ngộ, lập tức toàn trường liền có chút hưng phấn.

– Bất quá đan dược cấp võ tôn sử dụng luyện chế cực kỳ khó khăn, cũng không
phải là đan dược bình thường, Tần Phàm thật sự có thể cung cấp ra loại đan
dược cao cấp như Nguyên Tinh Đan sao?

Nhưng có chút người vẫn còn hoài nghi, dù sao ngày ấy Tần Phàm trao đổi đều
dùng đan dược cấp bậc linh võ sư, đan dược cấp võ tôn có vẻ trân quý hơn rất
nhiều.

– Tần Phàm, ngươi không cần ở trước mặt ta ra vẻ mê hoặc, vô dụng! Ngươi
không có khả năng làm ảnh hưởng đến ta!

Phong Thiên Hùng chứng kiến Tần Phàm lúc này còn lộ ra ý cười, thần sắc hắn
không khỏi khẽ động, nhưng trong miệng vẫn trầm giọng nói.

Bởi vì mấy ngày nay hắn một mực bế quan ổn định cảnh giới, cũng không tận tâm
đi tìm hiểu chuyện kia, hơn nữa hắn thập phần rõ ràng trình độ trân quý của
Nguyên Tinh Đan, đan dược cấp võ tôn không giống như đan dược cấp linh võ sư
sử dụng, giá trị cao hơn không chỉ là gấp mười lần!

Nếu bản thân luyện đan sư không có được thực lực võ tôn, căn bản không có khả
năng luyện chế ra đan dược cấp võ tôn! Đan võ song tôn, cả Vũ Thiên đại lục
không có được mấy người, cho nên hắn cho rằng Tần Phàm chỉ muốn mê hoặc chính
mình, muốn phá hư tâm cảnh của mình hoặc là kéo dài thời gian.

– Vậy sao?

Tần Phàm chỉ nhàn nhạt cười nói, vô cùng tự tin ung dung thản nhiên.

Lúc này hắn cũng không hề nhiều lời, ngón tay chậm rãi chuyển động ở mặt ngoài
trữ vật giới chỉ, sau một lát, trên bàn tay hắn liền xuất hiện một viên đan
dược xích hồng sắc sáng bóng.

Đan dược vừa xuất hiện, tựa hồ trên đấu võ đài bỗng nhiên truyền ra tanh âm
tiếng long ngâm hổ gầm, thậm chí còn có một đạo hư ảnh như long như hổ xoay
quanh trên đan dược, làm không gian cũng hơi hơi chấn động.

– Tên của đan dược này là Tôn Long Đan, có thể tạm thời tăng lên phạm vi nắm
giữ nguyên khí của ta trong trăm thước…

Tiếp theo khóe môi Tần Phàm chợt nhếch lên, ngẩng đầu nhìn Phong Thiên Hùng
đối diện.

Tôn Long Đan là do hắn luyện chế sau khi giao dịch trao đổi Băng Tâm Bạch Ngọc
với Cổ gia, tuy rằng luyện chế cực kỳ gian nan, bị thất bại ba lượt, khi tài
liệu sắp hao hết hắn đã luyện chế ra được đan dược trân quý này.

Tôn Long Đan trân quý thế nào đương nhiên là Nguyên Tinh Đan của Phong Thiên
Hùng không thể so sánh, nếu không phải đối phương sử dụng đan dược hắn cũng
không muốn sử dụng. Dù sao hắn chỉ luyện chế được một viên Tôn Long Đan, nếu
ngày sau gặp phải cửu cấp võ tôn mới sử dụng, rất có thể cứu được hắn một mạng
cũng nói không chừng.

– Không có khả năng! Ngươi làm sao có được Tôn Long Đan! Đây nhất định không
phải thực sự!

Phong Thiên Hùng không thể tin được gầm lên, hắn nhìn viên đan dược kia, chẳng
khác gì bị sấm sét đánh trúng, cả người giống như biến thành điên cuồng.

Hắn cũng từng nghe nói qua về Tôn Long Đan, đó là loại đan dược trân quý hơn
Nguyên Tinh Đan của hắn rất nhiều, nhưng hắn làm sao cũng không nghĩ ra đan
dược trân quý như vậy lại xuất hiện trên tay đối thủ của hắn.

– Có phải thật hay không, thử xem chẳng phải sẽ biết!

Tần Phàm thản nhiên nói, ngay lập tức cầm viên đan dược trong tay bỏ vào trong
miệng, khi hắn vừa nuốt vào Tôn Long Đan thật giống như có một tiếng long ngâm
từ trong miệng hắn phát ra, ngay lập tức một đầu thanh long hư ảnh hiện ra sau
lưng hắn, trấn áp nguyên khí chung quanh.

– Đan sinh dị tượng, quả nhiên là đan dược cấp võ tôn!

Thấy đầu thanh long hư ảnh sau lưng Tần Phàm, tất cả mọi người liền sinh ra
cảm giác rung động, đối mặt với đầu hư ảnh thanh long, tựa hồ ai cũng có cảm
giác muốn lạy chầu.

Ứng thiên địa nguyên khí mà sinh, trấn áp chu thiên nguyên khí!

Uy lực viên Tôn Long Đan quả nhiên rõ ràng!

– Không thể tưởng được tiểu Phàm thật sự có được đan dược tôn cấp!

Lúc này trên mặt Cổ Thanh Tuyết hiện lên vẻ mừng rỡ, nàng tự nhiên biết được
Tần Phàm có rất nhiều đan dược trữ hàng, nhưng Tôn Long Đan thực sự là quá mức
trân quý khó được, nàng thật không ngờ Tần Phàm cũng sẽ có.

Mà người của Cổ gia thần sắc liền trở nên phấn chấn, trong khoảnh khắc khí thế
lại dâng lên.

Bọn họ tin tưởng có được Tôn Long Đan trợ giúp Tần Phàm nhất định có thể đánh
bại Phong Thiên Hùng! Trong cuộc chiến thành chủ lúc này, trải qua mấy lần
xoay chuyển phập phồng, rốt cục đã tới lượt bên bọn họ xuất hiện đại ưu thế!

– Điều này sao có thể! Thế nhưng thật là Tôn Long Đan! Hắn làm sao có được
đan dược cao cấp như thế, so với Nguyên Tinh Đan của ta còn cao hơn rất nhiều!

So sánh với sự hưng phấn của Cổ gia, sắc mặt Phong Thiên Hùng trong nháy mắt
biến thành vô cùng khó xem, hắn là võ tôn cường giả, hơn nữa hiện tại hắn cùng
Tần Phàm đang bị vây trong cuộc chiến đấu, chân khí còn chưa kịp thu liễm,
thật dễ dàng có thể cảm nhận được thực lực đối phương đã biến hóa.

Tần Phàm thật sự tăng thêm thực lực thật lớn so với vừa rồi.

Vừa rồi thực lực giữa hắn cùng Tần Phàm không sai biệt bao nhiêu, hiện tại hắn
dùng Nguyên Tinh Đan, mà Tần Phàm lại dùng Tôn Long Đan càng cao cấp hơn, như
vậy hiện tại thực lực của hắn nhất định là không bằng đối phương.

Nếu còn tiếp tục so đấu đi xuống, cuối cùng hắn chỉ rơi vào kết cục thảm bại
mà thôi, cho nên hắn nhất định phải nhanh chóng nghĩ ra đối sách.

Cơ hồ chỉ trong vài lần hô hấp, Tần Phàm liền cảm giác được chính mình có thể
nắm giữ được nguyên khí trong phạm vi lớn hơn rất nhiều, đạt được nguyên khí
trong phạm vi lớn hơn bốn trăm thước, tương đương với việc hắn tăng lên cảnh
giới tứ cấp võ tôn.

– Phong Thiên Hùng, nếu như cuộc chiến giữa chúng ta còn chưa chấm dứt, như
vậy chúng ta liền tiếp tục đi.

Ngay lập tức hắn thật tự tin ngẩng đầu nhìn sắc mặt khó xem của Phong Thiên
Hùng, hiện giờ với khả năng nắm giữ nguyên khí trong phạm vi lớn đã tạo cho
hắn tin tưởng tất thắng.

Lúc này sắc mặt Phong Thiên Hùng liên tục biến đổi bất định, hắn là võ tôn
cường giả, tu vi tâm cảnh phi thường, cho nên tuy rằng trong lòng khiếp sợ
nhưng hiện tại còn bị vây trong trạng thái chiến đấu, tự nhiên không thể lộ ra
vẻ hoảng loạn, nhưng trong lòng đang nhanh chóng suy nghĩ đối sách.

– Hừ, Tần Phàm ngươi chẳng lẽ nghĩ ngươi có được Tôn Long Đan thì đã thắng
chắc rồi sao?

Một lát sau ánh mắt Phong Thiên Hùng nhìn hướng Tần Phàm, trên mặt hiện lên vẻ
cười lạnh âm hiểm.

– Chẳng lẽ Phong Thiên Hùng ngươi cảm thấy được ta còn thất bại sao?

Thấy Phong Thiên Hùng bỗng nhiên biến thành trấn định trở lại, Tần Phàm không
khỏi hơi có chút ngoài ý muốn, chẳng qua hiện tại hắn cũng có chút tự tin đối
với thực lực của chính mình, chỉ thản nhiên cười nói.

Ngay lập tức hắn âm thầm chuẩn bị vận chuyển khí kình, tránh việc đêm dài lắm
mộng, hắn muốn nhanh chóng ra tay đánh chết Phong Thiên Hùng ngay lập tức là
tốt nhất.

– Ha ha, Tần Phàm ngươi đón tiếp ta một chiêu đi!

Bình luận Báo lỗi
Bình Luận