Đan Vũ Càn Khôn

Chương 1287: Có người hay không? (2)

Có thể dùng các phím mũi tên Sang phải, Sang trái để đọc truyện.

Cho dù hắn có sư phụ ở đây, nhưng phương viên ngàn mét không thấy tăm hơi của
hắn, sư phụ hắn thật có thể lập tức cứu hắn được sao? Thuấn gian di động
khoảng cách ngàn mét trở lên, chỉ sợ phải là Thất Kiếp, Bát Kiếp Bán Thần mới
có thể làm được a!

Có ít người trong nội tâm thậm chí bị Tần Phàm hung hãn không sợ chết như vậy
sinh ra một tia sợ hãi, bắt đầu tăng thêm phòng ngự cho mình, sợ không cẩn
thận thật sẽ bị ảnh hướng đến.

Hiện tại vị trí hoàn cảnh của bọn hắn, là tứ phía có núi vây quanh, nhưng
trên thực tế những ngọn núi tầm đó cũng có khoảng cách rất dài, vượt qua ngàn
mét. Cho nên cho dù có người giấu ở trong lòng núi, muốn ở trong tay một gã
ngũ kiếp Bán Thần cứu người, cái tốc độ di chuyển kia nhất định phải cực kỳ
đáng sợ.

Thực lực của người có được tốc độ di chuyển như vậy, là thâm bất khả trắc! Đồ
đệ đối với thực lực của sư phụ mình tự nhiên là tinh tường. Cho nên trông thấy
Tần Phàm dám không có sợ hãi như vậy, làm cho trong lòng những người khác
không thể không có chỗ phỏng đoán.

– Muốn chết! Cho dù ngươi thực có chỗ dựa, Bạch Mông Thành Minh gia ta cũng
chưa chắc sẽ sợ các ngươi! Ngươi đã tự tìm đường chết, ta đây thành toàn cho
ngươi!

Trông thấy Tần Phàm hung hãn không sợ chết vội xông mà đến, lúc này thần sắc
của Minh Hiển kia lạnh lẽo, rõ ràng cũng đã động chân hỏa.

Minh gia hắn ở Bạch Mông Thành có thể nói là gia tộc nhất lưu, mà hắn ở Bạch
Mông Thành cũng coi như là một đời anh kiệt, lúc nào bị người khinh thị qua
như thế. Bị Tần Phàm lặp đi lặp lại nhiều lần bỏ qua cùng khiêu khích như thế,
cũng kích nổi lên ngạo khí trong người hắn.

Tuy trong nội tâm y nguyên còn có chỗ kiêng kị, nhưng lúc này cũng bất chấp
nhiều như vậy, nếu không một gã ngũ kiếp Bán Thần còn có hại chịu thiệt trên
tay một gã Cửu cấp Võ Thánh, về sau hắn khó có thể dừng chân ở bên trong gia
tộc cùng Bạch Mông Thành.

Sau một khắc, hắn trực tiếp phẫn nộ mà ra tay.

Hắn lúc này đây ra tay gần kề chỉ là tính thăm dò, cũng không có sử dụng bao
nhiêu lực lượng, chỉ là một chưởng tùy ý, một chưởng này lập tức hóa thành đại
thủ ấn có được kình khí cực kỳ to lớn, ẩn chứa lực lượng Nguyên Giới cường đại
của ngũ kiếp Bán Thần hắn, hướng về Tần Phàm vây quanh mà đi.

Hô…

Thân hình của Tần Phàm đang phóng tới Minh Hiển, đại thủ ấn cực lớn này bao
trùm mà đến, hắn căn bản là không chỗ có thể trốn! Cảm giác được năng lượng
cường đại trong đó bắt đầu khởi động, trong nội tâm hắn cũng không khỏi rùng
mình.

Ngũ kiếp Bán Thần, hoàn toàn chính xác là không như bình thường! Một kích tiện
tay này, đoán chừng chỉ có một phần mười lực lượng, nhưng năng lượng ẩn chứa
trong đó lại cực kỳ kinh người, cho Tần Phàm cảm giác thậm chí so với lúc
trước thời điểm hắn dùng huyết mạch Bất Tử Chu Tước đối kháng Hồ Sở tương
tự rồi!

Bồng!

Tiếp theo trong nháy mắt, Tần Phàm cắn răng một cái, cả người đụng tới. Lập
tức thanh âm bạo tạc cực lớn ở trên không trung vang lên, ở dưới lực trùng
kích mạnh mẽ như vậy, thân thể của Tần Phàm thì như là diều bị đứt dây xa xa
quẳng đi.

Nhưng ngay thời điểm thân thể của hắn tiếp tục hạ lạc…

Đột nhiên, nhìn như trên người Tần Phàm cực kỳ chật vật, nhưng đôi mắt lóe lên
tinh quang, dĩ nhiên là mượn một cổ kình khí mạnh mẽ này tích đủ kình lực,
hướng về phương xa bỏ trốn mà đi! Chỉ là thoáng qua tầm đó, hắn đã chạy ra
khoảng cách mấy trăm mét! Xem ra tựa hồ một chút cũng không giống như mọi
người nghĩ, rằng thân thể đã bị trọng thương.

– Còn trốn?

Thấy một màn như vậy, hai mắt của Minh Hiển co rụt lại, hắn tựa hồ cảm giác
được mình lại một lần nữa bị trêu đùa rồi.

– Đúng rồi đại nhân, ta nhớ được ban đầu ở thời điểm điều tra Bạch Hổ châu,
tại hạ đạt được tin tức về Tần Phàm này, thời điểm hắn vừa mới xuất hiện ở
Hoàng Hôn Thành thậm chí còn không có đăng ký thân phận, hẳn là vừa mới từ
những đại lục khác đến Tân Thế Giới không lâu, thuộc hạ nghĩ hắn không có khả
năng sẽ có một sư phụ ở đây.

Mà đúng lúc này, tên tứ kiếp Bán Thần chỉ nghe lệnh Minh Hiển kia xuất hiện ở
bên người hắn, trầm giọng nói ra.

– Cái gì?

Nghe đến đó, Minh Hiển một mực phong độ thật tốt, trên mặt rốt cục lộ ra tái
nhợt chi sắc, hắn không thể tưởng được trước kia mình một mực đều bị một gã
Cửu cấp Võ Thánh nho nhỏ nhiều lần trêu đùa hí lộng, điều này thật sự là để
cho hắn lửa giận cơ hồ trùng thiên.

Một tòa núi lửa bị đè nén cực lâu, trong nháy mắt này triệt để bộc phát ra.

– Tiểu hỗn đản, hôm nay coi như là Thiên Vương lão tử đến cũng cứu không được
ngươi! Chết đi cho ta!

Tiếp theo trong nháy mắt, toàn thân Minh Hiển đều phảng phất như dâng lên lửa
giận, cả người dùng một loại tốc độ không thể tưởng tượng nổi hướng về Tần
Phàm mau chóng đuổi đi.

Tốc độ của hắn cực nhanh, đoán chừng nếu so với Tần Phàm ở trạng thái bình
thường nhanh hơn đến trọn vẹn gấp đôi trở lên.

Ở ngắn ngủn mấy hơi thở tầm đó, hắn đã tới gần đến sau lưng Tần Phàm, sau đó
một chưởng hung hăng đánh ra.

Mà theo hắn đánh ra một chưởng này, phía trên giữa không trung, lập tức liền
thấy một đóa hoa sen hỏa diễm màu đen ở trong hư không bỗng nhiên xuất hiện,
bên trong đài sen cực lớn kia có vô số mảnh lỗ, bên trong từng mảnh lỗ đều ẩn
chứa năng lượng cực lớn.

Sau khi đóa hỏa liên màu đen này xuất hiện liền điên cuồng xoay tròn, hơn nữa
đón gió mà trướng, trong nháy mắt biến thành lớn nhỏ vài chục trượng, giống
như là một cái hồ nước lăn mình, hướng về Tần Phàm ở phía trước còn gấp chạy
trốn lật úp mà đi.

Người ở chỗ này đều nhìn ra được, thiếu gia nhà mình thật sự động chân hỏa
rồi.

Một chiêu như vậy, tuyệt đối là vũ kỹ không kém! Dùng thực lực ngũ kiếp Bán
Thần của thiếu gia nhà mình, lại vận dụng đến một chiêu vũ kỹ này, cho dù là
tứ kiếp Bán Thần tầm thường cũng phải ở dưới một chiêu này chết oan chết uổng,
huống chi là một gã Cửu cấp Võ Thánh còn không có đạt tới Bán Thần chi cảnh?

Tất cả mọi người tin tưởng, lúc này đây Tần Phàm hẳn phải chết không thể nghi
ngờ!

Mà Tần Phàm vào lúc đó đồng dạng cũng cảm giác được khí kình bành trướng cực
kỳ mãnh liệt đến từ sau lưng kia, giống như là một tòa núi cao, một vùng biển
lớn đang phô thiên cái địa hướng về hắn mà đến, hoàn toàn bao phủ, hắn căn bản
là không thể nào né tránh!

Ngũ kiếp Bán Thần ra tay, há có thể là bình thường.

Một chiêu này nếu thật sự rơi vào trên người của hắn, hắn tin tưởng hắn rất
khó còn có khả năng mạng sống, cho dù là sống sót, cũng nhất định trọng
thương. Một khi trọng thương, ở dưới hoàn cảnh như vậy, cùng chết không có cái
gì khác nhau?

Dù là Tiểu Chiến trong ngực Tần Phàm, cũng cảm thấy một loại bất an cực độ,
muốn giãy giụa mà ra.

Nhưng mà, cũng ở thời khắc cuối cùng này!

– Hắc hắc, là ai to gan như vậy dám đụng đến đồ đệ của Hắc Hỏa lão quái ta?

Bình luận Báo lỗi
Bình Luận