Thấy vậy Tần Phàm không khỏi có chút đau đầu, Kỷ Huyên Nhi còn đỡ, dù sao nàng
là nhân loại, còn thân hình hồng mục chiến trư quá mức khổng lồ, mang theo
trên người thật dễ khiến người chú ý, hơn nữa còn không thể phi hành, một sinh
vật lớn như vậy, hắn làm sao có thể ôm bay trên trời?
– Ô…
Tiếp theo, hồng mục chiến trư tựa hồ nhìn ra vẻ khó xử của Tần Phàm, không ngờ
lại lăn một vòng ngay tại chỗ, thân hình nhanh chóng thu nhỏ lại, cuối cùng
chỉ còn cỡ lòng bàn tay. Kim sắc gai nhọn trên người nó dần dần biến thành
lông mềm, từ một đầu yêu thú uy phong lẫm lẫm khổng lồ trong nháy mắt biến
thành một tiểu sinh vật vô cùng đáng yêu, lại lập tức tự động nhảy lên trên bờ
vai Tần Phàm.
– Này…
Thấy tiểu gia hỏa đã nghĩ ra được đối sách, Tần Phàm có chút dở khóc dở cười,
cuối cùng đành vỗ vỗ nhẹ lên người nó bất đắc dĩ nói:
– Mang ngươi theo vậy!
Kỳ thật lấy tốc độ phát triển của hồng mục chiến trư, cộng thêm đan dược của
Tần Phàm bồi dưỡng, tương lai cũng có thể trở thành đại trợ lực của hắn. Hơn
nữa trên người hắn còn có cửu cấp yêu tinh hạch của Cửu U Ngân Giao, muốn giúp
hồng mục chiến trư trở thành cửu cấp yêu thú cũng có khả năng.
Mà Kỷ Huyên Nhi có lẽ do thiên tính của nữ giới, vừa nhìn thấy bộ dạng đáng
yêu của hồng mục chiến trư, lộ ra nét cười ôn hòa. Nhưng nàng chỉ lặng lẽ nhìn
nó, cũng không lên tiếng, hết thảy đều nghe theo an bài của Tần Phàm.
Bởi vậy hai người một thú cùng nhau ra đi…
Dọc theo đường đi, Tần Phàm cùng Kỷ Huyên Nhi đều sử dụng phương pháp phi
hành.
Làm cho Tần Phàm ngoài ý muốn chính là tuy Kỷ Huyên Nhi là võ tôn cảnh giới
nhưng có thể sử dụng lãnh nhiệt cực hạn khí lưu hình thành đôi cánh phi hành,
tốc độ không chậm, thậm chí còn nhanh hơn võ thánh cường giả bình thường một
ít.
– Tam đại cực hạn chi đạo không hổ là thể chất vạn năm mới có một lần, đích
xác là rất lợi hại.
Nhìn thấy Kỷ Huyên Nhi vững vàng phi hành ở phía trước, trong lòng Tần Phàm
không khỏi thầm khen ngợi. Tam đại cực hạn chi đạo hắn gặp qua hai người, một
là lãnh nhiệt cực hạn, một là thiện ác cực hạn, đều là người có tốc độ tu
luyện cực nhanh. Điều này làm cho hắn cũng nảy sinh tò mò thật lớn đối với
loại thứ ba, chỉ là còn chưa có dịp gặp được mà thôi.
Hơn nữa không thể không nói, nhìn thấy Kỷ Huyên Nhi phi hành ở phía trước, một
lam một hồng khí lưu giao nhau, nhìn chẳng khác gì bách hợp nở rộ, phát ra
quang hoa tuyệt mỹ, đúng là một phong cảnh hiếm có.
Cho nên Tần Phàm cũng hữu ý vô ý rơi ở phía sau, chỉ vì muốn chiêm ngưỡng cảnh
đẹp như vậy. Đương nhiên chủ yếu là do hiện tại trong lòng Tần Phàm không yên,
hắn đi phía trước không nhìn thấy thân ảnh Kỷ Huyên Nhi liền có loại cảm giác
không được an ổn.
Nhưng chính bản thân Kỷ Huyên Nhi cũng có cảm giác nhìn thấy thân ảnh Tần Phàm
mới được an toàn.
Cứ như vậy, hai người thay phiên nhau đổi vị trí, xem như trên đường cũng có
chuyện lý thú cho qua thời gian.
Về phần hồng mục chiến trư đã biến thành nhỏ như lòng bàn tay, ban đầu luôn
ghé trên vai Tần Phàm, nhưng về sau không biết làm sao lại hữu hảo với Kỷ
Huyên Nhi, cũng đã leo lên trên vai nàng. Có đôi khi còn có thể ở trên vai Kỷ
Huyên Nhi nháy mắt với Tần Phàm, nhìn thấy tiểu gia hỏa kia càng ngày càng
giống như tiểu hài tử nhân loại, điều này làm cho hắn không khỏi cảm thấy dở
khóc dở cười.
Nhưng đây cũng có thể xem như tiêu khiển dọc đường đi. Phải biết rằng tính
cách Kỷ Huyên Nhi thật lãnh đạm, hơn nữa tâm tình của Tần Phàm cũng không
thoải mái, trên đường hai người nói chuyện còn chưa tới mười câu.
Chỉ một thời gian hai người đã vượt qua hơn phân nửa Đại Kiền quốc, đi tới
trên bầu trời Kiền Kinh Thành.
Khi đi ngang qua bầu trời Kiền Kinh Thành, nhìn địa phương vốn là phủ đệ của
Kiền Kinh Tần gia, trong lòng Tần Phàm hơi có chút xúc động. Lúc trước khi
chia ly với Tần Li, hắn giận dữ kích hoạt địa hành pháp tắc năng lực của Huyền
Vũ ma chủng, đem cả phủ đệ Kiền Kinh Tần gia hoàn toàn chôn vùi xuống lòng
đất.
Ngay lúc đó bên trong phủ đệ Kiền Kinh Tần gia, nói không chừng vẫn còn người
sống.
Nếu như thay đổi lại Tần Phàm được tỉnh táo như hiện tại, nói không chừng đã
không thể hạ độc thủ như thế, dù sao chôn sống người thật sự quá mức tàn nhẫn.
Nhưng lúc đó hắn bị cừu hận làm mờ lý trí, người như điên cuồng, vì vậy hành
sự vô cùng đoạn tuyệt.
– Nếu ngày đó là Nam Phong Tần gia chiến bại, kết quả cũng chẳng tốt bao
nhiêu.
Trong lòng Tần Phàm thở dài, thế giới này chính là như vậy. Người mạnh là vua,
người thắng làm vua. Nếu ngày đó Kiền Kinh Tần gia chiến thắng, với tính cách
tàn nhẫn của Tần Quan, Nam Phong Tần gia cũng rơi vào kết cục bị hủy diệt toàn
tộc.
Nghĩ vậy hắn cũng dần dần bỏ qua.
Lúc này phiến mảnh đất hoang vắng bên dưới thoạt nhìn tử khí dày đặc, bên
trong khu vực này cũng không có người nào dám đi tới gần. Nghe nói gần đây
trong Kiền Kinh có lời đồn đãi, địa phương này có chú oán, phàm là người nào
đi tới gần sẽ phát điên mà bỏ chạy.
Trên thực tế đây là do Tần Phàm bày một ít trận pháp bên trong. Tuy rằng hắn
cùng Kiền Kinh Tần gia là đối địch, nhưng không muốn có quá nhiều người tới
quấy rầy giấc ngủ yên của bọn họ, cho nên trước kia hắn từng học qua trận
pháp, tuy rằng không quá tinh thông nhưng cũng có được công dụng. Hơn nữa lấy
cảnh giới hiện tại của hắn thi triển, hắn tin tưởng ngoại trừ võ thánh cường
giả, những người khác không thể đi vào.
Đây cũng xem như hắn làm chút sự tình cho kỳ tích chi kiếm Tần Thiên Hoành.