Vu Nhai nhíu mày nói:
– Ừm! Hình như còn thiếu cái gì.
Rất nhanh Vu Nhai cười ung dung, mặt mày không còn mờ mịt về kiếm mà bình thản
tự tin, nói trắng ra đó là phong độ cao thủ mà người bình thường không có
được.
Tiểu tử này tùy tay gọi một thanh kiếm, nhẹ múa. Động tác của Vu Nhai rất
chậm, nếu người kiếp trước thấy sẽ biến ngay đây là Thái Cực kiếm tinh thuần
nhất, không chứa chút huyền khí, tức là ‘bài tập thể dục’. Lạc Thiên kiếm linh
chóng mặt nhìn.
– Không đúng, trong kiếm kỹ này ẩn chứa ý cảnh nào đó!
Lạc Thiên kiếm linh không uổng là một trong các kiếm linh mạnh nhất Thần Huyền
đại lục, trong khoảnh khắc nó nhìn ra vấn đề, nhìn chăm chú vào Vu Nhai. Bây
giờ kiếm linh thần kiếm không dám coi thường, tiểu tử này rất bí ẩn.
Không lâu sau Vu Nhai chậm rãi thu kiếm về, khẽ thở ra:
– Phù.
Vu Nhai lại mở mắt, lần này không có phong độ cao thủ gì, tròng mắt bình thản.
Lạc Thiên kiếm linh kinh hoàng nhìn.
– Sao . . . Sao ngươi kiếm đạo thành thánh rồi?
– A?
Vu Nhai ngẩn ngơ, kiểm tra bản thân, chớp chớp mắt.
Vu Nhai ngơ ngác nói:
– Ta cũng không biết, ta múa kiếm pháp kia một lần rồi tự nhiên thành thánh.
Khóe môi Lạc Thiên kiếm linh, không biết nên nói cái gì. Có ai kiếm đạo thành
thánh không phải kinh thiên động địa? Làm gì có loại chính mình kiếm đạo thành
thánh thế nào cũng không biết? Thật không tưởng tượng nổi. Lạc Thiên kiếm linh
hoàn toàn chết lặng, không muốn suy nghĩ nhiều thêm.
Lạc Thiên kiếm linh ủ rũ nói:
– Thôi tohio, không nghĩ nhiều nữa, ngươi hãy bộc phát ra kiếm đạo thành
thánh cho ta xem đi.
Keng!
Gió mây thay đổi, giây trước Vu Nhai còn bình tĩnh nước lặng giây sau trở nên
cực kỳ sắc bén, người hóa thành kiếm bộc phát ba kiếm ý siêu mạnh xen lẫn Thái
Cực kiếm ý dịu dàng. Trong nhu có cương, trong nhu chứa bá đạo.
– Đây là kiếm đạo của ngươi? Không biết hai kiếm ý khác là từ đâu đến?
Lạc Thiên kiếm linh nhìn Vu Nhai chằm chằm, nó cảm giác trong kiếm đạo có thứ
thuộc về hắn nhưng tuyệt đối không phải chủ đạo, chỉ một phần lớn trong kiếm
đạo. Hai kiếm ý siêu mạnh khác cũng không phải chủ đạo, chủ đạo là thứ dịu
dàng mà kỳ lạ kia. Lạc Thiên kiếm linh không biết nên làm sao hỏi thứ dịu dàng
đó là gì.
Bởi vì dùng Thái Cực kiếm ý làm ràng buộc nên kiếm đạo của Vu Nhai lấy ý cảnh
Thái Cực làm trung tâm.
Vu Nhai nói:
– Là vô tình có được, hình như có một là nhất kiếm kinh thiên của Cổ Duệ chi
dân, ta từng thấy trong ký ức vua Đế Long tộc.
Vu Nhai lướt qua kiếm ý của Thôn Thiên kiếm, hắn không muốn giải thích nhiều.
– Quả nhiên là vậy.
Lạc Thiên kiếm linh không hỏi nhiều, không để ý đến vua Đế Long tộc.
– Phải rồi, ý điên cuồng của ngươi đi đâu? Tại sao ta không cảm giác được
chút gì?
Dù Vu Nhai với trái tim kiên cường chặn lại điên cuồng cũng không thể khiến nó
biến mất hoàn toàn.
Vu Nhai mỉm cười hỏi:
– Ý điên cuồng? Là cái này?
Kiếm ý dịu dàng chứa sự bá đạo bỗng nhiên thay đổi, ý cảnh siêu cuồng bùng nổ.
Vu Nhai như nhập ma, biến thành một đại ma đầu, vô số điên cuồng, sát ý đập
vào mặt Lạc Thiên kiếm linh. Nếu người nhát gan sẽ bị hù chết ngay.
Bạn đang đọc bộ truyện
Triệu Hoán Thần Binh
tại truyen35.com
– Cái gì? Cái . . . Này . . . Là . . .
Lạc Thiên kiếm linh suy nghĩ rất nhiều khả năng nhưng không ngờ là thế này,
môi run run không thốt nên lời, không phải bị ý cảnh hù sợ mà là câm nín. Vu
Nhai có nghịch thiên cỡ nào thì kiếm đạo thành thánh của hắn chỉ mới thành
hình, không ảnh hưởng được Lạc Thiên kiếm linh. Sao Vu Nhai làm được?
Lạc Thiên kiếm linh mở miệng nói:
– Đạo hai mặt, đạo hắc ám ẩn giấu sau quang minh, có thể tùy ý thu phóng.
Tiểu tử, phải công nhận ngươi là kỳ tài kinh thế.
– Kỳ tài kinh thế?
Vu Nhai ngẩn ngơ, không ngờ được Lạc Thiên kiếm linh đánh giá cao như vậy. Cho
tới nay Vu Nhai luôn bị Thôn Thiên kiếm linh đả kích, giờ được khích lệ làm
hắn không thói quen, và có chút lâng lâng.
– Đúng vậy! Kỳ tài kinh thế, ta phải khâm phục tiểu tử nhà ngươi. Đáng tiếc
là ngươi không có huyền kiếm bản mệnh.
Lạc Thiên kiếm linh khẽ thở dài:
– Thu lại đi, những kiếm ý điên cuồng ẩn giấu dù sao là tà đạo, dùng thời
gian dài sẽ ảnh hưởng đến ngươi. Nhớ phải luôn luôn rèn luyện tâm chí, mãi khi
nào ngươi vững vàng nắm giữ được kiếm ý điên cuồng này mới thôi, khi ấy ngươi
sẽ càng mạnh hơn nữa.
– Đa tạ Lạc Thiên tiền bối chỉ điểm.
Vu Nhai nhanh chóng thu kiếm ý điên về, hắn trở nên hiền hòa. Vu Nhai mỉm cười
tự tin và ung dung.
Vu Nhai nói:
– Nhưng Lạc Thiên tiền bối đã nói sai, ta có huyền kiếm bản mệnh!
Lạc Thiên kiếm linh nhìn thấu sách kim loại trong cơ thể Vu Nhai, hỏi:
– A? Ngươi có huyền kiếm bản mệnh?
Vu Nhai mỉm cười nói:
– Đúng vậy! Những cái này đều là huyền kiếm bản mệnh của ta, thu!
Vu Nhai chỉ hướng một trăm tám mươi chín huyền kiếm thánh giai lơ lửng sau
lưng, khẽ quát. Tiếng vù vù vang lên, Lạc Thiên kiếm linh trợn mắt há hốc mồm
nhìn một trăm tám mươi chín huyền kiếm thánh giai xếp thành hàng đâm vào người
Vu Nhai, dung nhập vào trong.
Tình hình rất đồ sộ, trông như thể một trăm tám mươi chín huyền kiếm thánh
giai muốn giết Vu Nhai, nhưng hắn không chết, chỉ hấp thu thanh kiếm.
Lạc Thiên kiếm linh lại nghẹn họng:
– Cái . . . Này . . . Thì . . .
Lạc Thiên kiếm linh đường đường là thần kiếm nghịch thiên nhưng nhiều lần thất
thố.
Trong phút chốc một trăm tám mươi chín huyền kiếm thánh giai dung hượp vào cơ
thể Vu Nhai. Bởi vì bây giờ hắn đã mạnh, hiểu biết về kiêu càng là siêu phàm
nhập thánh, một trăm tám mươi chín huyền kiếm thánh giai vào cơ thể Vu Nhai
nhưng không chút chật chội. Chúng nó biến thành từng cây kiếm nhỏ bay vòng
quanh Huyền Binh Điển, huyền khí rót vào trong tẩm bộ các thanh kiếm, máu thịt
liền nhau.
– Xin lỗi, ta cần tu luyện ngay.
Vu Nhai cảm giác trong kiếm truyền ra năng lượng mạnh mẽ, hắn phải hấp thu
ngay. Vu Nhai ngồi xếp bằng, vận chuyển Thần Huyền Khí Điển, Huyền Cực Đỉnh
Quyết bắt đầu luyện hóa những năng lượng này.
Vẫn mạnh mẽ áp súc huyền khí, Vu Nhai không muốn đến thánh binh sư ngay lúc
này.
May mắn lúc trước Vu Nhai cảm ngộ nhiều thứ, nếu không năng lượng sẽ không
chịu nổi đột phá. Bây giờ Vu Nhai có tự tin áp súc đỉnh thiên binh sư, chất
lượng huyền khí tăng gấp mấy lần, siêu điên cuồng.
Lúc trước Vu Nhai dung hợp tinh huyết vua Đế Long tộc lại có Thôn Thiên Huyền
Thân quyết, cơ thể hắn rất cường đại. Huyền khí chạy chồm bị Vu Nhai đẩy về.
Không biết qua bao lâu, huyền khí tăng chất lượng gấp mấy lần rốt cuộc hoàn
thành, dường như còn dư sức. Vu Nhai rất vui mừng, không ngờ năng lượng một
trăm tám mươi chín huyền kiếm thánh giai dồi dào như thế.
Vu Nhai ngẫm nghĩ mới biết không chỉ cảm ngộ địa diễn, mạnh mẽ cảm ngộ kiếm
đạo giúp hắn ngưng luyện nhiều huyền khí hơn.
Ầm ầm ầm ầm ầm!